RSS Feed

Juliet thành Bạch Vân _ Chương 34 (1).


image

Chương 34: Trò chơi nguy hiểm.(1)

Thình thịch…thình thịch…thình thịch…

Hai bên tai Thuỷ Linh ong ong lên nhịp tim của chính mình, bắp chân càng lúc càng căng tức đau đớn. Thậm trí nàng còn không thể đưa tay lên gạt những giọt mồ hôi đang chẩy xuống làm mờ đi tầm mắt, Tôn Tú Thanh người mềm nhũn trên lưng nàng như nặng hơn gấp mấy lần. Cắn chặt môi đến bật cả máu, sợi dậy vải buộc hai người vào nhau đang siết lấy ngực nàng càng khiến hô hấp trở nên khó khăn hơn. Cây đuốc chỉ còn lại tàn le lói mờ nhạt trong bóng tối đen kịt, nàng tựa vai vào tường dừng lại thở. Tai vẫn dỏng lên nghe ngóng xung quanh, tay nàng lần xuống vạt áo xé lấy một mảnh nữa quấn quanh để giữ cho cây đuốc không tắt hẳn. Đường hầm càng lúc càng nhiều ngã rẽ hơn, không hề có một chút dấu hiệu nào của lối ra. Nàng biết đi loanh quanh thế này không phải là cách nhưng hiện giờ nếu dừng lại chắc chắn sẽ bị “kẻ kia” đuổi kịp, nàng rùng mình khi nhớ đến bộ mặt không có một tia sự sống. Thân hình gầy mỏng như hoà lẫn vào trong bóng đêm, đôi mắt cá trắng nhởn lạnh lẽo. Với hốc mắt sâu hoắm, miệng rộng mỏng quẹt nhe nhởn và chiếc mũi tẹt dí là hoàn thiện bức tranh về một tên tử thần hai tay cầm hai chiếc liềm quặp thoắt ẩn thoắt hiện.

Hình như con người càng khi sợ hãi thì càng tỉnh táo thì phải, nàng lúc này nhạy cảm đến nỗi có thể phân biệt được cả hướng gió thổi. Chỉ cần một tiếng động nhỏ của viên đá lăn dưới chân thôi cũng đủ để nàng nhẩy dựng, đầu óc căng thẳng tựa như sợ dây chun được kéo hết cỡ mạnh tay là đứt lỏng tay là bung. Vừa bắt đầu vịn tường lết từng bước vừa hậm hực nghĩ bụng phim ảnh thực con mẹ nó lừa người, cái gì mà “sợ quá mà ngất xỉu tỉnh dậy đã thấy đang trong vòng tay đại hiệp anh hùng”. Cái gì mà “khi quá sợ hãi nữ chính trong đầu loé lên một thân ảnh, chớp mắt sau đó đã thấy hắn hiện trước mắt mình uy phong lẫm liệt vung kiếm …bla…bla…”. Nàng đây trong đầu gào thét tên tướng công mình n+1 lần, thân ảnh hắn xuất hiện trước mắt n+n cái mà cuối cùng vẫn có thấy người đến đâu?

Tách…

– Ai?

Nàng giật nảy mình gạt ngọn đuốc ra phía trước cảnh giác, khi nguy hiểm bất cứ thứ gì trong tay đều có thể là vũ khí được và bấy cứ thứ gì xung quanh cũng có thể là mối đe doạ. Cây đuốc lom đom bị gạt mạnh, không khí thốc vào khiến nó bừng lên một chút, cho phép nàng nhìn thấy phía trước là một hang vòm tương đối rộng. Xung quanh chất đầy những hòn đá nhẵn nhụi đều đều nhau, một loại mùi ẩm mốc hôi thối nặng nề phả lại khiến nàng nhăn mũi.

Tách…

Lại một tiếng nữa, tiếng nước nhỏ giọt tuy chỉ nhỏ thôi nhưng trong không gian của cái hang nó lại vang lên vô cùng rõ ràng. Âm thanh ẩm ướt làm nàng bất giác nuốt một ngụm nước miếng, nàng không biết bọn họn rơi xuống đây đã bao lâu rồi. Hai canh giờ, cũng có thể là ba hay bốn…nàng cũng không biết nữa nhưng cơ thể nàng thì đang kêu gào lên vì mất nước. Tuy ở đây có một loại cảm giác âm trầm không dễ chịu làm nàng theo bản năng muốn bỏ đi tránh xa nó càng nhanh càng tốt nhưng cơn khát lại níu chân nàng lại. Giỏng tai lên để xác định phương hướng, nàng tập trung đi theo những tiếng tách…tách đều đều. Được độ gần năm chục bước chân nàng dừng lại khó hiểu, rõ ràng tiếng nước phát ra từ đây nàng vẫn còn nghe thấy nhưng tại sao lại không thấy? Nàng bắt đầu sờ soạng trên vách hang xung quanh tìm kiếm.

Ướt…ngón tay của nàng chạm vào một thứ gì đó ẩm ướt, nàng mừng rỡ đưa cây đuốc lom đom của mình lại gần. Sau đó…

Phịch.

– Ư..ư…hư…

Thuỷ Linh thân thể cứng đờ mang theo Tôn Tú Thanh ngã ngửa ra sau, cắn chặt lấy cổ tay cầm đuốc để ngăn không cho mình gào toáng lên âm thanh kinh hoàng nhất của cuộc đời. Dù không muốn nhưng mắt nàng vẫn cứ mở trừng trừng không thể nhắm lại, mà dù có nhắm lại được thì hình ảnh khủng khiếp phía trước kia vẫn cứ như dán chặt trên mi mắt không cách nào gạt bỏ. Mùi vị tanh nồng trong miệng làm nàng giật mình tỉnh thần, cổ tay đã bị cắn đến bật máu nhưng nàng cũng không có chút cảm giác đau đớn nào. Cảm giác dính dính ở bàn tay còn lại làm nàng rùng mình ghê tởm khi biết thứ mình vừa chạm phải là gì, bất chấp dưới đất có cả những mảnh đá răm nhỏ sắc lẻm nàng vẫn điên cuồng chùi tay mình xuống. Cả khi ngón tay bị những mảnh đá nhỏ cào xước bật cả máu mà nàng vẫn tiếp tục miết, máu tươi ứa ra đỏ lòm năm đầu ngón tay lúc đấy đau đớn mới có thể làm nàng dừng lại.

Toàn thân nàng run rảy dữ dội vật lộn kéo theo Tôn Tú Thanh đứng dậy, không để ý dưới chân vấp cái lại ngã bịch xuống. Nàng nén đau kéo vạt áo lên xé thêm một mảnh vải nữa quấn quanh ngọn đuốc, thổi vài hơi cho nó cháy bùng lên soi dưới chân. Sống lưng nàng lạnh toát khi nhìn thấy mình vừa vấp phải cái gì, một đoạn xương đùi trắng nhởn vẫn có thể nhìn rõ dấu vết của dao nham nhở phía trên. Những mảnh trắng trắng nhỏ nhỏ mà nàng tưởng là đá răm hoá ra lại chính là những mảnh xương vỡ vụn, thứ chất lỏng nâu đỏ sền sệt chẩy từ trên vách tường xuống loang lổ thành một vũng mà hài của nàng đang dẫm lên.

Tách…

Một giọt chất tanh tưởi rơi xuống mũi giầy của nàng, chống tay xuống đất nàng điên cuồng lùi lại. Ngọn đuốc bị buông rơi lăn đến gần vách tường đá soi rõ những thứ nàng cho rằng là “tảng đá” nứt nẻ nhưng nhẵn nhụi. Hố mắt trống không, khe mũi và xương hàm ngoác ra như một nụ cười quái đản…. Đầu người cả đã trơ xương và cả đang phân huỷ được xếp thành đống với nhau, những thân thể mà phần dưới bị lóc đến tận xương trắng được móc vào những chiếc móc sắt cố định trên tường đang chảy ra những giọt chất lỏng sẫm mầu của phủ tạng và da thịt phân huỷ. Âm thanh tách…tách mà nàng nghe được chính là từ đây mà ra, cắn chặt răng đến tưởng như vỡ cả hàm nàng cố gắng giữ bình tĩnh.

Tôn Tú Thanh đằng sau bị hai cú ngã lay tỉnh, bắt đầu khẽ cựa quậy. Thuỷ Linh kinh hoảng vội vã dùng tay bò lui lại về phía sau, chân nàng thực sự đã nhũn ra đến không thể động đậy được nữa rồi. Nàng phải nhanh chóng bò ra khỏi đây trước khi Tôn Tú Thanh tỉnh lại hoàn toàn, “Cây đuốc!” trong đầu nàng vang lên tiếng nhắc nhở. Nhìn đến vị trí của nó, lại quay đầu nhìn Tôn Tú Thanh đằng sau. Nàng bặm mạnh môi mình, quyết định tháo sợi dây huộc hai người chung lại với nhau ra run lẩy bẩy đứng lên tiến hai bước đến gần đấy nhắm mắt nhặt cây đuốc lên. Tay nàng vừa cầm chắc được cây đuốc đồng thời phía sau vang lên tiếng người hít vào một hơi thật mạnh, “Chết tiệt!” thầm rủa trong lòng nàng quay ngược người chạy lại nhưng cũng không kịp.

– A..A….A…ưm..

Tôn Tú Thanh trợn trắng mắt, mặt cắt không còn giọt máu trừng trừng nhìn người trước mặt mình. Tóc tai rũ rượi, mắt vằn đỏ, mặt đầy đất và xung quanh miệng đầy máu tươi đang dùng một bàn tay với năm ngón đỏ lòm bịt miệng nàng lại. Trong ánh lửa chập chờn phía sau là những thân người lủng lẳng dính trên vách đá, đầu gục xuống tứ chi chỉ còn lại xương trắng hếu nhỏ từng giọt chất lỏng đậm đặc chết chóc xuống đống đầu lâu phía dưới. Cả người nàng mềm nhũn muốn đưa tay lên gạt bàn tay lạnh băng máu me trên mặt mình ra mà cũng không có sức, nàng nhớ lại mới chỉ chớp mắt lúc nãy mình và Thuỷ Linh vẫn còn mò mẫm bên trong đường hầm. Đột nhiên phía sau lạnh toát, theo bản năng nàng xô Thuỷ Linh ở đằng một cái cả hai ngã xuống lăn mấy vòng may mắn thoát khỏi lưỡi liềm sắc lẻm vô thanh vô thức móc lại. Cây đuốc le lói không đủ để nhìn được xa nhưng nàng cũng có thể thấy một thân hình mỏng lét mầu đen nhanh như chớp lui lại vào trong bóng tối, nàng vội cảnh báo Thuỷ Linh rồi cả hai tuốt kiếm giơ cao đuốc tựa lưng vào nhau men theo tường mà di chuyển.

Quả nhiên đi không được chục bước chân vụt một cái lưỡi liềm đen xỉn lại tấn công về phía Thuỷ Linh bên cạnh, nàng ngay lập tức hất kiếm từ dưới lên gạt đi. Kẻ kia thấy liềm nẩy lên thì vung một chiếc liềm khác ra móc vào kiếm của nàng giật sang ngang. Tôn Tú Thanh cũng không phải tay mơ, thấy kiếm của mình bị lưỡi liềm móc lại liền lật cổ tay quay ngang kiếm ra thu lại. Không để cho kẻ kia kịp trở tay nàng lại đâm ngay kiếm vào cổ tay cầm liềm của hắn, không ngờ lại bị hắn dùng chiếc liềm ở tay kia chặn được. Thấy tấn công bất ngờ thất bại hắn vội thu vũ khí lui nhanh lại đằng sau biến mất vào trong bóng tối của đường hầm, Tôn Tú Thanh điểm mũi chân sử dụng tiễn bộ bắn về phía trước truy theo nhưng tiếng kêu của Thuỷ Linh khiến nàng vội đảo chân quay ngược trở lại. Nàng kinh ngạc vì rõ ràng kẻ kia vừa lui về phía trước của đường hầm sao mới chỉ chớp mắt đã từ phía sau tấn công Thuỷ Linh? Cũng may vị Diệp phu nhân kia quen dùng ngân trâm lanh mắt nhanh tay đưa kiếm lên chặn được hai lưỡi liềm bổ xuống nhưng có vẻ cũng sắp chịu hết nổi, Tôn Tú Thanh quay lại vừa kịp kiếm vung lên chém thẳng xuống tay kẻ lạ mặt kia nhưng hắn lại thu liềm lại kịp vụt một cái lại biến mất.

Hai nàng lần này quyết định thủ sẵn ngâm trâm trong tay, chỉ cần hắn tiếp cận sẽ bắn ra. Căng thẳng một lúc lâu, đi qua mấy ngã rẽ nữa hai nàng toàn thân ướt đẫm mồ hôi nhưng cũng không chút buông lỏng cảnh giác. Hiện các nàng chính là con mồi, ở trong sáng còn hắn là kẻ đi săn ẩn thân nơi bóng tối. Chỉ một chút sơ xảy cái giá phải trả là vô cùng đắt, nàng tra kiếm vào vỏ đeo lại bên hông. Lấy trong người hai ngọn Nga Mi thích cầm trong tay, sở trường của nàng là kiếm nhưng không gian hạn hẹp hạn chế rất nhiều chiêu thức. Nàng nghĩ đến lời lão công mình nhắm mắt lẩm nhẩm “Ra tay phải nhanh, mạnh và dứt khoát…ra tay phải nhanh, mạnh và dứt khoát!”

Keng…

Âm thanh của kim loại va chạm nhau vang lên khô khốc, hắc y nhân dùng song liềm kinh ngạc nhìn nàng vẫn nhắm mắt. Ngọn Nga Mi thích chuẩn xác điểm vào thân liềm đánh bật nó ra, nàng hừ lạnh mở bừng mắt thân người hơi thu lại tấn công hạ bàn của hắn. Liềm và thích đều là vũ khí ngắn nên trong không gian hẹp này không bị hạn chế, liềm của hắc y nhân là loại 2 lưỡi vừa có thể móc lại vừa có thể chém nhưng có nhược điểm là không phải vũ khí chính tông nên không thể có những chiêu thức bài bản. Tôn Tú Thanh nghĩ vậy nhưng lại lầm mất rồi, càng giao thủ nàng càng phát hiện ra kẻ này dùng liềm vô cùng thành thục. Như thể đấy là phần nối dài ra của cánh tay hắn, móc, chém, quặp đều liền mạch như nước chảy mây trôi không hề ngắc ngứ. Lại có lợi thế địa bàn nên hắn dù võ công không bằng nàng nhưng cũng không hề ở thế hạ phong, hai người giằng co bất phân thắng bại. Đã nhiều lần hắn định rút lui nhưng đều bị tấn công tới tấp không thể thoái lui được, nàng mày liễu nhíu chặt mắt tập trung phán đoán từng chiêu từng thức. Móc trái…móc phải…gạt chân…lật liềm…ngạnh chém… Có sơ hở! Mắt nàng sáng lên, thu người tay phải gạt liềm trước mắt, tay trái đâm thẳng vào sườn trái đối thủ.

– Tú Thanh bên trái…

Nàng chưa kịp đâm trúng đột nhiên Thuỷ Linh ở bên cạnh la lên hốt hoảng, phản ứng có điều kiện nàng vội thu tay lại bảo hộ phần thân bên trái đúng lúc một vật nặng nề đập vào. Đầu đau nhói trước mắt tối sầm sau đó…

– Không thể gây ra tiếng động, trừ khi cậu muốn chúng mình giống thế kia.

Giọng nói khàn khàn thì thào, nghe vô cùng quen thuộc. Nàng mắt như muốn lọt khỏi tròng, nhìn theo tay Thuỷ Linh chỉ về phía vách tường. Cảm giác tanh tưởi xộc vào khiến nàng lợm giọng, dạ dày thắt lại đẩy mọi thứ trào ngược lên cổ họng. Chỉ kịp giật tay Thuỷ Linh ra ụa một tiếng phun thẳng vào trước ngực và vạt áo te tua của người trước mặt. Cả hai đen mặt nhìn nhau, đang định lên tiếng thì từ xa vọng lại những tiếng bước chân dồn dập và giọng nam nhân trao đổi.

-…tiếng kêu từ hướng này.

– Chủ nhân đang phi thường tức giận, không tìm được người thì…

– Nhất định phải thấy!

– Chúng ta…

Bất chấp toàn thân ô uế chật vật Thuỷ Linh chộp lấy cây đuốc, gạt xuống đất để dập lửa chỉ để lại tàn lom đom. Nắm lấy Tôn Tú Thanh đang run lẩy bẩy lôi đi, đau đớn từ đầu ngón tay khiến nàng giật nảy người mặt nhăn lại nhưng tuyệt không phát ra một tiếng động tiếp tục bước. Phía sau hang còn có hai lối đi nữa, một rộng rãi tương đối bằng phẳng còn một gồ ghề thu hẹp lại chỉ vừa với người có thân hình nhỏ nhắn như hai nàng.

– Đường nào bây giờ?

– Đường nhỏ, người bình thường tất sẽ chọn đường lớn dễ đi. Chúng ta chọn đường nhỏ chúng sẽ không nghĩ tới lại, mà nếu có đuổi theo cũng sẽ bị hạn chế.

Thuỷ Linh chân không hề dừng bước, đưa ngọn đuốc lên soi đường cẩn thận tránh những mẩu đá sắc nhọn hai bên.

– Mình cũng nghĩ vậy..

Tôn Tú Thanh thì thào, cả hai đều đi giầy đế mềm tuy không phát ra tiếng bước chân nhưng đi trên con đường đầy đá sắc nhọn mấp mô này thì quả là cực hình. Cố gắng hạn chế hết sức im lặng bước đi nhưng Thuỷ Linh lại quên mất những ngón tay vẫn còn đang ứa máu của mình, những giọt máu lẳng lặng nhỏ giọt trên mặt đất bên cạnh những dấu chân nhỏ.

Advertisements

About Độc Thường Xuân.

Nữ nhân hút thuốc là lúc nữ nhân đang u buồn, nuốt khói thả sương mang theo ưu thương nhàn nhạt. Nữ nhân uống rượu là lúc nữ nhân đang cô độc, nâng chén hả hê, những thứ nuốt vào chính là chua xót, quạnh vắng của bản thân mình.

4 responses »

  1. Oa tr dag hay ma

    Phản hồi
  2. Tiểu_tinh_linh_9x

    Tỷ Cố gắng trốn lão công viết tiếp cho m đọc nha.yêu tỷ nhất

    Phản hồi

Hội những người thích bát quái hô hô ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

tieutinhblog

Welcome to your new home on WordPress.com

Cỏ Ú

"If I got locked away and we lost it all today. Tell me honestly would you still love me the same. If I showed you my flaws if I couldn’t be strong. Tell me honestly would you still love me the same"

BẠCH NHƯỢC

nhà của mình chủ yếu toàn truyện

wangxingguk

❤GOT7💕 💏Jackson 💑 💗Markeu💚 💋HanGukSe💛 💓Yêu Wang💋Thương Cúc💜 "I think u can still have two dream.Because u only live once" 👑Jackson Wang😘

Kevy Kevy

Vào thời điểm bắt đầu, chúng ra đều biết, luôn luôn có một kết thúc 💚

Nại Hà Đình

Bồ Đào mỹ tữu Dạ Quang bôi - Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi - Tuý ngoạ sa trường quân mạc tiếu - Cổ lai chinh chiến kỹ nhân hồi

sakura333blog

MEO MEO~ (*灬Φ x Φ灬)

hư cấu cọ sát

it's all F®ICTION

Vẫn lạc tâm viêm

"Ngàn năm một giấc chiêm bao chỉ vì ngươi một người mà tỉnh"

Strawberries & Dreams

Everything is relative

Nhà của Mun

Blog của một Leon girl.

♥•.ღ°๖ۣۜYÊU ๖ۣۜTINH ๖ۣۜCÁC.ღ°•♥

,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸-( Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸Nhưng khi hoa rơi thì chỉ chờ sự héo úa _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸- _ ) Hết độ rồi hoa mong chờ ai? Hoa trách móc ai? _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸..._ ) Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi! _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸

Secrets of Selena

Tất cả kho báu trên Trái đất không thể nào sánh bằng hạnh phúc gia đình.

The villain

Con người luôn tồn tại mặt tốt và xấu, tựa như hai mặt của một đồng xu.

Vô Danh's Blog

Hội những người lưu manh giả danh trí thức vô danh

Thiên Di

mộng ước pha lê từng mảnh vụn~kỉ niệm thành ảo vọng hư không~kính hoa thủy nguyệt nào hữu ảnh~bỉ ngạn hồng tươi chốn hoàng tuyền

justhappy287

A topnotch WordPress.com site

Thanh Nguyên Các

🌸Draco Dormiens Nunquam Titillandus🌸

%d bloggers like this: