RSS Feed

Juliet thành Bạch Vân _ Chương 44: Long đế.


image

Chương 44: Long đế

Nàng bối rối siết chặt tay tướng công mình, mắt đảo quanh căn phòng. Trong lòng có điều gì đó xẹt qua rất nhanh, đôi mày thanh tú nhíu lại nhìn thẳng vào nam nhân phía trước mình lạnh giọng.

– Ngài không phải Phượng Vân!

Mọi người trong phòng, trừ Diệp Cô Thành đều hút một ngụm khí lạnh nhìn nàng. Nữ nhân này không khỏi cũng quá to gan đi, dù là người trong hoàng tộc, hoàng thẩm của hoàng thượng thực nhưng….phải biết rằng Long đế cũng không phải kẻ dễ dàng khoan thứ như vẻ bề ngoài hắn thể hiện. Hơn nữa ngữ khí của nàng cũng thực khẳng định và không tốt, Long Vân cười khổ liếc nhìn hoàng thúc của mình đứng bên cạnh nàng. Thấy ánh mắt hắn loé lên một chút, khoé môi hơi cong tựa tiếu phi tiếu nhìn lại mình. Này….không phải là hoàng thúc cố tình không nói cho nàng về chuyện huynh đệ bọn họ để bây giờ vui vẻ nhìn người gặp hoạ sao? Không khỏi cũng quá là…hắc ám đi.

– Thuỷ Linh, lúc ấy….ta có chuyện khó xử nên….

– Ta nhớ không lầm lúc ấy Thiên Diện Bồ Tát cùng Cung Cửu có đề cập đến bắt ta là để khống chế một người tên Long Vân, ta còn tưởng đâu chúng nhầm người. Giờ nghĩ lại thấy quả thực không hề nhầm, ngài chính là muốn bọn chúng nghĩ rằng ta và ngài có liên quan đến nhau sau đó sẽ tiếp cận ta, từ đó có thể dụ Cung Cửu xuất hiện.

Nàng lạnh lùng đánh gẫy lời của hắn, có đôi khi mơ mơ màng màng ham chơi ham vui không có nghĩa nàng là con ngốc. Long Vân lời ra đến môi lại phải nuốt vào, nàng nói chính là sự thật. Không, là một phần sự thật, hắn quả có tính toán như vậy thật nhưng mà…

– Ta là vạn bất đắc dĩ, cũng không có nghĩ sẽ để muội gặp cái gì đấy quá nguy hiểm.

– Không gặp chuyện quá nguy hiểm? Nếu hôm đấy tướng công của ta không đến kịp thì có phải ta sẽ bị rơi vào tay tên biến thái bại hoại Cung Cửu kia rồi? Ngài chỉ một câu “vạn bất đắc dĩ” là có thể qua chuyện, còn chưa kể lừa gạt ta tin tưởng ngài như vậy?

Nhìn sắc mặt nàng càng lúc càng không tốt, lời nói càng lúc càng lên cao Long Vân âm thầm than khổ trong lòng. Vị muội muội này của hắn cũng…khó nhằn đi, ai mà ngờ nàng mới chỉ nhìn ra sai biệt một chút là có thể đoán biết được gần hết. Quan trọng hơn là…sao bây giờ hắn mới biết nàng có tính thù dai như vậy?

– Ta cũng đã định nói rõ ràng với muội nhưng….hoàng thúc không nói năng gì đã đưa muội đi giữa đêm, sau đó chuyện lộn xộn xảy ra thế nào muội biết rồi đấy. Không phải vào lễ thành hôn của hai người ta cũng lấy danh nghĩa huynh trưởng mà gửi của hồi môn đến cho muội rồi sao?

“Đánh lạc hướng, tuyệt đối là đánh lạc hướng a~~” đây là tiếng lòng của toàn bộ người trong phòng lúc này.

– Ngài đây là muốn đổ lỗi cho tướng công của ta? Không bị tên Cung Cửu ấy bắt hôm ấy thì sao hắn có hứng thú mà đến “nháo động phòng” của ta? Nháo đến ta suýt chút nữa thành quỷ Tây Vực luôn, như vậy đống “của hồi môn” ấy làm sao mà bồi thường cho đủ? Tướng công chàng nói có phải không?

Mỗ phu nhân cười lạnh, mắt toả ra kim quang nhìn chằm chằm Long Vân như lão hổ nhìn dê béo. Long Vân trên trán kéo vài đường hắc tuyến có chút không theo kịp tình huống đang diễn ra, hắn là muốn đánh lạc hướng nàng a~~~không phải gợi ý nàng “bóc lột” hắn.

– Tính toán một chút, ngài cần phải bồi thường phí tổn thất tinh thần, phí tổn thất lòng tin, phí hao mòn trí não, phí hao mòn sức khoẻ, phí hao mòn thời gian, phí làm thêm ngoài giờ, phí vật chất tổn hại, phí bồi thường thân thể. Chưa kể đến phí đi lại, phí ăn ở, phí……( thỉnh lược n+1 thể loại phí). Tính đi tính lại là mười vạn tám nghìn sáu trăm lượng hoàng kim, trừ 10% thuế giá trị gia tăng còn chín vạn bày nghìn bảy trăm bốn mươi lượng hoàng kim. Làm tròn thành chín vạn bảy nghìn tám trăm lượng hoàng kim đi, hắc hắc ngài là người giầu nhất quốc gia tiếc gì ta mấy chục lượng lẻ ha.

Đức công công ở phía sau lén lút lau mồ hôi trên trán, Long Vân nhếch khoé miệng cười gượng. Đây là hợp tình hợp lý, công khai trắng trợn…”cướp của” sao? Ánh mắt liếc về phía Diệp Cô Thành thấy hắn không kìm được mà khoé môi cũng đã sâu thêm, phượng mâu sủng nịnh nhìn nàng đang cúi đầu tính tính toán toán trở nên nhu hoà tưởng như có thể hoà tan bất cứ kẻ nào nhìn vào. Cái này có tính là gặp sắc vong người nhà không đây? Long Vân lúc này có thể hoàn toàn lý giải vì sao hoàng thúc của hắn không xử hắn lúc ở Hàng Châu rồi, khoé môi co rúm một chút hắn híp mắt lại cười cười nói một câu không chút ăn nhập.

– Tròn mười vạn lượng hoàng kim…

Nàng chớp chớp mắt, vốn chỉ định đùa chơi thôi không ngờ hắn trả thực sao? Này cũng là tự hắn đưa hoa tiến phật nha, nàng không nhận tức là nàng bị bại não nhưng hắn nói nốt câu sau khiến nàng có xúc động muốn nhẩy lên cắn người.

– ….ta bán hoàng thúc cho muội, vậy là muội thiếu ta hai nghìn hai trăm lượng hoàng kim nữa. Muội muốn trả bằng ngân phiếu hay kim nguyên bảo đây?

– Cái gì? Ta cứu tướng công ta một mạng cũng chỉ đòi hắn có một vạn lượng hoàng kim, huynh bán người của ta cho ta mà dám lấy mười vạn? Thời buổi giá cả leo thang nhưng giá người cũng leo thang là sao?

Nhìn bộ dạng như mèo bị đạp trúng đuôi của nàng Long Vân bắn cho hoàng thúc của mình một cái nhìn “người thực đáng thương”, mỗ thành chủ nghe không được nữa đen mặt hắng giọng một tiếng nắm lấy nàng kéo lại về phía mình.

– Linh Nhi, đây là Long Vân. Song bào huynh của Phượng Vân và là….ân, hoàng đế của Hạo Long quốc này.

Diệp Cô Thành nhàn nhạt nói, như thể giới thiệu cho nàng một vị thư sinh và tiện nói luôn cho nàng biết hắn là một tên tú tài. Nàng nheo mắt lại đánh giá vị hoàng đế bằng xương bằng thịt đứng trước mặt mình, thỉnh đừng hiểu lầm ý nàng. Chỉ là nàng đến từ một quốc gia dân chủ, hiện nay có thể nhìn thấy một bậc chân mệnh thiên tử đúng nghĩa thì cũng nên …. ừ ừm quan sát kỹ một chút.

– Huynh…chính là người ta đã dùng cả bát máu nhặt lại cái mạng bên bờ Tây Hồ?

Long Vân không được tự nhiên đưa tay lên che miệng ho nhẹ một cái, sau đó cố tình bỏ qua ánh mắt tối đen của hoàng thúc mình lấy lại chút phong độ của một vị quân vương.

– Phải, là ta. Lần đó chỉ là tình cờ, ta muốn đến chỗ vắng vẻ một chút dụ người của Cung Cửu ra. Không ngờ lại gặp muội, bức hoạ hôm đấy của muội ta vẫn còn giữ đâu. Hoàng thúc lát nữa cũng nên xem một chút….

Không nhịn được hắn lại cười không có hảo ý, ai bảo ở trong cung lâu ngày buồn chán như vậy làm chi? Có người muội muội như vậy hắn thực không muốn để hoàng thúc mang nàng giấu đi chút nào.

– Bức hoạ?

Ai đó không thích có điều gì mình không hiểu ở đây.

– Đảm bảo hoàng thúc sẽ bất ngờ….ưm hưm…

Long Vân chưa nói được một nửa nàng đã lao đến bịt miệng hắn lại, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng ngoái lại nói với tướng công mình.

– Không có gì đâu, khi khác ta sẽ cho chàng xem…

Vừa nói nàng vừa lườm Long Vân, nếu để tướng công nàng nhìn thấy không phải hắn sẽ biết nàng vốn để ý hắn từ trước rồi sao? Như vậy rất mất mặt đi.

Diệp Cô Thành ánh mắt đều đặt tại nơi bàn tay nàng che miệng Long Vân, đâu còn tâm tư nào để nghe. Hừ lạnh một tiếng tiến lên nắm lấy nàng kéo lại về phía mình, ánh mắt cảnh cáo lướt qua người trước mặt.

– Hồ nháo.

Long Vân sờ sờ cái mũi cười gượng, hoàng thúc vô oán vô cầu của hắn không ngờ dục niệm chiếm hữu cũng mạnh quá đi. Lão thái y đứng một bên xem màn vừa song cũng phải nhìn nhau lắc đầu, nữ tử này có điểm nào giống vị phu nhân yếu ớt nhu nhược mà bọn họ vừa mới chuẩn mạch chứ? Hơn nữa….hoàng thượng của bọn họ thực sự định đem hoàng thúc của mình bán? Sống ở trên đời lâu như vậy đúng là chuyện lạ nào cũng có thể thấy a. Đột nhiên một ánh mắt sắc bén bắn lại khiến bọn họ giật thót người, lão thái y ai oán dùng ống tay áo rộng lau lau mồ hôi lạnh. Một lần nữa tiến lên hoàn thành nốt nhiệm vụ được đích thân hoàng thượng giao cho.

– Bẩm hoàng thân, phu nhân thân thể hư nhược mà thời tiết hiện nay đã chuyển lạnh. Bạch Vân thành lại ở nơi núi cao, quanh năm sương giá đối với sức khoẻ của phu nhân chỉ có hại không có lợi. Nếu có thể xin hoàng thân tạm thời lưu lại kinh thành là nơi có vị thế tốt quanh năm ôn hoà, dù đông đến cũng không khắc nghiệt…

– Đúng vậy đúng vậy, Bạch Vân phủ lâu ngày không có người ở âm khí nặng cũng không tốt. Ở lại trong cung đi, tiện cho người của thái y viện mà dược liệu gì cũng sẵn có.

Thái y chưa kịp nói song Long Vân ngồi uống trà bên cạnh cũng vô cùng nhiệt tình mà xen vào, Diệp Cô Thành thấy có điều gì đó kỳ quái nhưng cũng không nghĩ thấy khác lạ ở điểm nào.

– Không phải muốn ta đến ăn chán ở chê rồi…tính phí đấy chứ?

Thuỷ Linh rất không nể mặt nói một câu khiến Long Vân phải phun trà, nhăn nhó nhìn nàng.

– Muội muội, ta là hoàng đế.

– Ta còn là hoàng thẩm của huynh đâu, “vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo” huynh đột nhiên muốn phu thê chúng ta ở lại đây là có ý gì?

Nàng quét mắt nhìn về phía mấy vị ngự y cùng lão thái y khiến bọn họ vốn cúi đầu đã thấp nay lại càng thấp hơn, Long Vân phe phẩy tay bọn họ ngay lập tức như được đặc sá mà lui ra ngoài, rõ ràng còn nghe được tiếng thở phào nhẹ nhõm.

– Ta lo cho muội thôi, dù sao hoàng thúc cũng không phải là nhàn rỗi. Nhất là dạo gần đây, muội nên có người ở bên cạnh thì hơn. Bạch Vân phủ nơi kinh đô cũng không được như Bạch Vân thành….lại càng không “thuận tiện” như trong hoàng cung

Long Vân không những đột nhiên vô cùng nghiêm túc, khi nhắc đến Bạch Vân phủ thì ánh mắt lại rất có ẩn ý lướt đến Diệp Cô Thành khiến nàng có cảm giác bọn họ đang giấu điều gì đó.

About Độc Thường Xuân.

Nữ nhân hút thuốc là lúc nữ nhân đang u buồn, nuốt khói thả sương mang theo ưu thương nhàn nhạt. Nữ nhân uống rượu là lúc nữ nhân đang cô độc, nâng chén hả hê, những thứ nuốt vào chính là chua xót, quạnh vắng của bản thân mình.

5 responses »

  1. Hức ta hôm nay thay đổi thời tiết đau đầu quá, không có tâm trạng. Ckuowng này có hơi lủng củng mong mọi ng thông cảm hicc.

    Trả lời

Hội những người thích bát quái hô hô ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

hư cấu cọ sát

it's all F®ICTION

Vẫn lạc tâm viêm

"Ngàn năm một giấc chiêm bao chỉ vì ngươi một người mà tỉnh"

Strawberries & Dreams

Everything is relative

ĐƯỜNG GIA TAM THIẾU CHỦ

Nơi tiểu thuyết ngôn tình lên ngôi

♥•.ღ°๖ۣۜYÊU ๖ۣۜTINH ๖ۣۜCÁC.ღ°•♥

,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸-( Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸Nhưng khi hoa rơi thì chỉ chờ sự héo úa _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸- _ ) Hết độ rồi hoa mong chờ ai? Hoa trách móc ai? _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸..._ ) Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi! _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸

Secrets of Selena

Tất cả kho báu trên Trái đất không thể nào sánh bằng hạnh phúc gia đình.

The villain

Con người luôn tồn tại mặt tốt và xấu, tựa như hai mặt của một đồng xu.

Vô Danh's Blog

Hội những người lưu manh giả danh trí thức vô danh

Thiên Di

mộng ước pha lê từng mảnh vụn~kỉ niệm thành ảo vọng hư không~kính hoa thủy nguyệt nào hữu ảnh~bỉ ngạn hồng tươi chốn hoàng tuyền

justhappy287

A topnotch WordPress.com site

Thanh Nguyên Các

♥Draco Dormiens Nunquam Titillandus♥

Senbang's Blog

Just another WordPress.com weblog

gynny

This WordPress.com site is the cat’s pajamas

banglangdoicho

This WordPress.com site is the bee's knees

KHÔNG KHÔNG KIM TINH

Đồng nhân nhưng không đồng lòng

๖ۣۜHand ๖ۣۜIn ๖ۣۜHand¸.•♥

Chỉ cần im lặng và nắm chặt tay nhau...

Đan & Móc

...để ấm lòng...

Lăng Nhược Hàn

Xiao Gui Gui - Tiểu Qui Qui- 小龟龟

%d bloggers like this: