RSS Feed

Chương 49: Kẻ không bao giờ muốn thấy mặt.


image

Chương 49: Kẻ không bao giờ muốn thấy mặt.

Nhìn dẫy hành lang đài hun hút phía sau lưng, lồng ngực nàng lại dâng lên cảm giác hồi hộp. Giống như thể có chuyện gì đó sắp diễn ra hoặc….đang chờ đợi nàng phía trước, nhìn xuống chiếc áo choàng dầy nặng ôm trong lòng. Lại nhìn về con đường thưa thớt xa lạ phía trước, nhìn những cung nữ cùng thái giám xung quanh. Sự không yên xuất hiện lại càng nhiều, tuy không thông thuộc đường đi lối lại trong hoàng cung rội lớn này nhưng nàng biết đường đến cửa cung ko phải đi như vậy.

– Phu nhân, mời đi theo nô tài. Không nên để thành chủ đợi lâu….

Thái giám có khuôn mặt khả ái bộ dạng có vẻ vội vã cùng lo sợ, “lo sợ” sao? Thuỷ Linh nhíu mày, cẩn thận đánh giá lại tiểu thái giám này. “Thành chủ”? Nhười trong cung không dùng hai chữ “thành chủ này để chỉ Diệp Cô Thành, bọn họ gọi là “hoàng thân”! Hạnh mâu khẽ rung động, hơi cúi đầu xuống để những lọn tóc che đi khuôn mặt trắng bệch khôn còn huyết sắc.

Thình thịch….thình thịch….

Siết chặt chiếc áo choàng vào trong lồng ngực, che dấu đi nhịp đập điên cuồng của trái tim. Nàng cười nhẹ, gật đầu ra vẻ đã hiểu sau đó lại tiếp tục bước đi giữa bọn họ. Hàm răng ngà cắn chặt vào làn môi đến gần như bật máu, bắt nàng phải bình tĩnh. Đây ko phải lúc để rối loạn, vẫn chưa đến lúc ấy. Tướng công của nàng chắc chắn chưa đi xa, khi nhận ra sự khác lạ chàng nhất định sẽ quay lại tìm nàng. Sau đó….

“Không thể!”

Từ tận sâu bên trong trí óc, một giọng nói cương quyết bật thốt lên làm thân thể nàng lảo đảo. Đúng vậy, “không thể!” Là không thể để tướng công quay lại, không cần quá thông minh cũng hiểu điều này do kẻ nào sắp xếp. Tướng công của nàng không thể gặp “kẻ kia”, nàng biết! Nàng chắc chắn một điều hắn chính là mấu chốt của vấn đề, chính là “số kiếp” của Diệp Cô Thành. Nàng tin tưởng vào tướng công của mình, hắn hiện nay chính là một trong những kẻ mạnh nhất. Hắn là Thiên Ngoại Phi Tiên Diệp Cô Thành, hắn là “Kiếm thần” trong truyền thuyết. Nhưng nàng cũng tin cả vào hai chữ “số phận” nữa, Diệp Cô Thành dù là trong nguyên tác của Cổ Long tiên sinh hay Diệp Cô Thành của thế giới hỗn độn này đều không tránh thoát khỏi liên quan đến tên Cung Cửu kia. Nàng sợ rằng….hình ảnh trong giấc mơ ấy lại hiện lên, bàn tay nhỏ bé siết chặt lại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Đây chính là điều nàng lo sợ, điều nàng muốn tránh. Mầu đỏ diễm lệ trên nền tuyết trắng, nàng từng yêu thích hai mầu đối lập ấy. Một hừng hực nồng cháy như lửa, một trong trẻo thanh lãnh như băng. Là sự đối lập tuyệt đối nhưng cũng vô cùng tương xứng khi ở cạnh nhau, chỉ có điều khi đặt điều ấy lên trên người nàng yêu đó lại trở thành nỗi ám ảnh khủng khiếp…

Đột nhiên, cổ tay nàng có một bàn tay khác đỡ lấy. Cũng là cảm giác lành lạnh, nhưng khác cái lạnh vẫn quen thuộc với nàng. Cái lạnh khô ráo rồi rất nhanh sau đó sẽ ấm lại, trong khi đó bàn tay lạnh lẽo chạm vào nàng lại gợi cho nàng đến sự trơn ướt khó chịu. Nàng cau mày lại, khó chịu lạnh giọng.

– Ta có thể tự mình…

Nàng khựng lại khi nhìn rõ kẻ vừa nâng đỡ mình là ai, dù trong trang phục thái giám nhưng gương mặt nam nhân đẹp đẽ âm nhu kia có hoá thành tro thành bụi thì nàng cũng sẽ nhận ra. Nàng cả người cứng lại, một tay siết chặt vật trong lòng, một tay bị y nắm lấy cả hai cứ như vậy thẳng tắp nhìn nhau. Có khác chăng một người là kinh hoàng tột độ, một là âm ngoan lạnh lùng pha cả một phần đắc thắng cuồng ngạo. Y cúi xuống xốc lại cổ áo choàng lông cho nàng, hành động ôn nhu và đương nhiên đến như thể giữa hai người là có tình cảm rất tốt chứ không phải hai kẻ tử thù.

– Phu nhân, nàng gần đây gày đi nhiều.

– Ngươi không cần phí lời, muốn bắt ta? Vậy đi thôi.

Nàng không chút lưu tình, dứt khoát gạt mạnh bàn tay đang đặt trên cổ áo mình ra. Đôi mắt trở thành sắc lạnh nhìn thẳng vào y, không một chút sợ hãi cũng như do dự. Cung Cửu thoáng kinh ngạc, nụ cười trên môi cũng nhanh chóng thu lại. Âm trầm đánh giá nàng một lúc mới phất tay áo ra hiệu cho những kẻ xung quanh tiến đến kèm chặt lại, y ghé sát vào bên tai nàng, từng lời nói như phun ra từ kẽ răng.

– Đừng nghĩ có thể giở trò một lần nữa, ta sẽ không nương tay với ngươi như trước.

– Có đi không?

Nàng ương ngạnh nhếch mép cười, ngoài mặt trấn định cùng kiêu ngạo nhưng bên trong đang điên cuồng gào thét muốn chạy trốn. Có điều hiện giờ nàng không thể mạo hiểm, Cung Cửu có thể lừa được tướng công của nàng đi và ung dung đi lại thế này cho thấy cơ sở ngầm y sắp xếp trong cung đã sâu đến mức độ nào. Ngay cả Diệp Cô Thành cũng không phát hiện được người của mình đã bị im lặng thay thế nữa là sự biến mất của nàng, sợ rằng có chạy được cũng không thể thoát. Chưa kể đến hiện nay nàng đang mang thai những tháng đầu, nếu như có chuyện gì….không dám nghĩ tiếp nàng nghiến chặt răng tự ép bản thân mình phải tập trung vào kẻ nguy hiểm phía trước mình đây. Y vừa định nắm lấy nàng lôi đi, một cung nữ phía bên cạnh đã hạ giọng cảnh báo.

– Chủ nhân, có người đang đến.

– Hừ…

Y hừ lạnh, trừng mắt cảnh cáo nàng rồi rất nhanh sau đó thui người lại, cúi thấp xuống nâng đỡ khửu tay phải của nàng bước tiếp. Nhìn bề ngoài thì là như vậy nhưng thực chất, ngay sát sườn nàng là một mũi truỷ thủ sắc bén đã được tay áo rộng khéo léo che khuất. Chỉ cần nàng có điều gì khác lạ, mũi dao sẽ nhanh chóng lách qua xương sườn trực tiếp đâm thủng phổi. Nàng cũng không nao núng, trong tình huống này ngoan ngoãn thoả thuận chính là hành động đúng đắn nhất. Vừa đi được mấy bước, quả nhiên đã nghe thấy tiếng người rì rầm vừa đi đến gần vừa nói chuyện. Một chất giọng sang sảng vui vẻ một dịu dàng mang theo phần e lệ, không những thế hai giọng nói này đối với nàng lại vô cùng quen thuôc…

-….ai như tam đệ….

Nàng cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Bàn tay đang nắm lấy khửu tay nàng lại càng siết mạnh hơn, đến như sắp bẻ vụn xương nàng ra.

– A, là tam đệ thật kìa. Chúng ta mau qua….

Nàng âm thầm kêu trời, mọi hôm có đi nát cái hoàng cung cũng không thấy được nửa con ruồi mà quen biết mình. Tại sao lại nhằm đúng lúc này mà nhẩy ra tận…..hai người. Cung cửu liếc mắt ra hiệu, ngay lập tức những kẻ xung quanh tay nọ luồn vào trong ống tay áo kia. Tưởng như đang ôm tay giữ lễ nhưng thực chất là nắm sẵn vũ khí, hắn vẫn cúi đầu thấp giọng gầm gừ với nàng.

– Chỉ cần lộ ra, không chỉ mình ngươi chết.

Nàng cũng không thèm nhìn đến hắn, cười nhạt. Sau đó rất nhanh khuôn mặt trở nên lạnh lẽo, bức người nằm ngoài phạm vi tiếp xúc với mình. Môi mỏng nhẽ nhếch, hạnh mâu khép lại sắc sảo lại ngạo mạn nhìn Nam Cung Triệt bằng nửa con mắt.

– Nam Cung tướng quân, có việc gì tìm ta sao?

– Ta nghe Diệp thành chủ nói muội gần đây không được tốt lắm, nên….đặc biệt mang một món quà đến tặng cho muội đây.

Nam Cung Triệt hơi cương lại kỳ quái nhìn nàng, song cũng không để ý nhiều cười tươi như ánh mặt trời tháng sáu, gãi đầu nhìn sang nữ nhân thướt tha trong bộ y phục lam nhạt như mầu thiên không trong trẻo của ngày hôm nay đứng phía sau mình. Chỉ cần nhìn vào thái độ ấy của hắn là biết nữ nhân ấy là ai, nhưng là tướng công của nàng sẽ nói cho hắn biết nàng….không được vui sao? Gương mặt nam nhân tuấn mỹ thanh lãnh lướt ngang qua tâm trí nàng, khoé mắt có chút nong nóng. Nàng ngước lên nhìn đám bạch vân lững lờ trôi, thu lại cảm xúc vào trong lòng ánh mắt xa cách lại quét sang phía nữ nhân kia.

– Giáng Châu châu cô nương, đã lâu không gặp.

Giáng Châu nhẹ nhàng tháo khăn che mặt, lộ ra dung nhan tú lệ tựa châu sa nhưng tái nhợt như không thể tin nhìn nàng chằm chằm. Miệng mấp máy định nói lại thôi, cuối cùng lại thốt ra lời e dè cẩn trọng trước đây chưa từng có.

– Phu nhân, Giáng Châu….

– Đình, Nam Cung tướng quân. Ta không hiểu ngài nghĩ thế nào, nhưng thân phận vị cô nương này thế nào?Ngươi lại có thể dẫn kẻ như nàng ta vào cung? Món quà này của Phiêu Kỵ Đại Tướng Quân bổn phu nhân không dám nhận, chỉ sợ ngươi đã hiểu sai ý hoặc nghe nhầm lời thành chủ nói rồi.

Nàng hừ lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi. Để lại trên hành lang vắng vẻ hai kẻ ngây ngốc tưởng như mình vừa bị sét đánh, thẫn thờ nhìn theo bóng dáng liêu xiêu phải vị hẳn vào người tên thái giám bên cạnh đi khuất.

Phải một lúc sau Giáng Châu mới lấy lại được giọng của mình, nắm lấy tay áo Nam Cung Triệt nghẹn ngào.

– Nhị ca…. đấy, đấy là tam ca Tiêu Dao sao?

Nam Cung Triệt đau lòng, bàn tay thô ráp vụng về gạt đi tầng hơi nước xuất hiện nơi gò má mịn màng của nàng nhíu mày đăm chiêu trả lời.

– Ta cũng không hiểu, sao lại như vậy? Hai hôm trước vẫn còn khóc nháo đòi ta mang khỏi Vĩnh Hoà cung…

Vừa nhắc đến Vĩnh Hoà cung đột nhiên cả người cứng lại, ánh mắt xoay chuyển nhìn lại hướng Thuỷ Linh cùng những cung nữ và thái giám vừa đi. Nắm tay siết chặt lại, nghiến răng nghiến lợi giật phắt tấm Hổ phù vẫn luôn đeo bên hông ra ném lại cho Giáng Châu. Cả người đột nhiên trở nên vô cùng khủng bố, toả ra sát khí sắc bén kinh người nắm lấy vai nhìn thẳng và Giáng Châu ra lệnh, từng chữ nói ra ngữ điệu hoàn toàn không còn sự ôn nhu cũng như ngờ nghệch của mọi khi. Thay vào đó là áp lực kinh người của kẻ nắm trọng quyền trong tay, mỗi một chữ đều rõ ràng cùng mạch lạc.

– Giáng Châu nghe cho kỹ, cầm Hổ phù này thật chắc trong tay chạy theo hành lang này về phía nam. Gặp bất kể ai cũng ko được dừng lại, chỉ khi nào có người mặc áo giáp đen, mu bàn tay trái có xình xăm giống trên mặt hổ phù này quỳ trước muội thì hãy lập lại nguyên si những lời sau của ta. ” Báo cho Diệp thành chủ đuổi theo hướng hoàng lăng, ngay lập tức. Phi Hổ quân phong toả bốn cửa, tập trung quân vào Thần Vũ môn. Kẻ nào chống đối lập tức giết không tha, toàn bộ Phi Hổ kỵ binh lập vành đai bao vây kinh thành. Nội bất xuất, ngoại bất nhập dù là chim cũng không được để lọt”.

Giáng Châu sợ hãi lắp bắp dù không rõ lắm nhưng những lời này hoàn toàn nàng có thể ghi nhớ nên gật đầu đầu liên hồi, lần đầu tiên kể từ khi quen biết mới nhận thức rõ ràng được nam nhân này là một vị tướng quân….một vị tướng quân nổi danh nhất tam đại lục quốc.

– Muội nghe rõ ràng rồi chứ? Chuyện này liên quan đến tính mạng của tam ca Tiêu Dao của muội, không được quên. Lập tức chạy đi, tuyệt đối không được tin ai hết trừ Diệp thành chủ cùng những người mang hình xăm mặt hổ nơi tay trái. Nhìn thấy Hổ phù này sẽ không ai dám động đến muội nên đừng sợ, chạy nhanh đi đi.

Dứt lời Nam Cung Triệt lập tức xoay người đuổi theo hướng Thuỷ Linh bị mang đi, toàn thân lồng lên giống như một con sư tử xù lông vì bị dẫm phải đuôi. Nam nhân thuần cương dương khí ngùn ngụt thoát ra, y bào tối mầu theo từng bước chân mạng mẽ dứt khoát mà tung bay hút theo tầm mắt của Giáng Châu. Nhìn theo bóng dáng quen thuộc nhưng đột nhiên lại thấy lạ lẫm, tâm nàng bỗng chao đảo, bàn tay tự động siết chặt lấy vật trong tay.

– A, không được. Mau đi tìm Diệp thành chủ!

Đầu óc nàng quay cuồng, dùng tay vỗ vỗ vào gương mặt diễm mỹ của mình một tay cầm chặt lấy Hổ phù một tay nắm váy theo hướng nam mà chạy. Đôi chân nhỏ nhắn thoăn thoắt chạy như bay trên hành lang lát đá phiến, vừa chạy vừa đưa mắt tìm kiếm thân ảnh trắng muốt thanh lãnh dù mới chỉ gặp một lần nhưng sợ rằng cả đời vĩnh viễn không thể quên.

Càng chạy sâu hơn về phía nam nàng càng lúc càng cảm thấy kỳ quái, rõ ràng là hoàng cung nhưng tại sao con đường này lại hầu như không có người qua lại. Ngay cả cấm vệ quân đi tuần cũng không thấy, lại nghĩ đến vẻ lạnh lùng xa cách làm mình sửng sốt chạnh lòng khi nãy. Nàng hôm nay chính là theo Nam Cung Triệt vào cung thăm hỏi Thuỷ Linh, cũng là Tiêu Dao công tử từng kết bái huynh muội với nàng. Rõ ràng qua lời nhị ca kể thì tam ca à không, chính xác phải là tam tỷ gần đây quả thực có chút không ổn nhưng đối với mọi người vẫn như trước, nhiệt tình và vui vẻ. Diệp thành chủ nghĩ rằng có thể trong cung cô quạnh nên phu nhân của mình mới vậy, Nam Cung Triệt liền nghĩ đến bọn họ từng rất vui vẻ nên đã bất chấp thân phận của nàng là người nơi yên trần mà lựa nơi khuất nẻo đưa nàng tiến cung. Ai ngờ mới đi chưa được bao lâu lại gặp Thuỷ Linh với lối cư sử kỳ quái ấy, kỳ quái…..rõ ràng là giống như rất muốn đuổi bọn họ đi nhanh đi vậy. Giống như….đang sợ một thứ gì đó mà tìm cách đuổi bọn họ đi vậy, càng nghĩ Giáng Châu càng sốt ruột dưới chân lại càng gấp hơn, bước chạy lại càng mau hơn.

Đúng như lời Nam Cung Triệt đã nói, nàng chạy độ khoảng gần một khắc thì bắt đầu thấy ngự lâm quân cùng cung nữ thái giám xuất hiện nhiều hơn. Bọn họ đều trợn mắt nhìn nàng, thậm trí còn định tiến đến giữ nàng lại nhưng khi nhìn thấy Hổ phù đen bóng trong tay nàng thì liền lập tức rút lui nhường đường. Nàng đang hốt hoảng, không hiểu mình sẽ phải chạy tiếp đến đâu để tìm thấy Diệp thành chủ hay người mang hình xăm hình mặt hổ đây thì đột nhiên một tốp thái giám không biết từ đâu xông đến vây nàng lại nơi góc khuất của hoa viên.

– Trong cung không cho phép chạy loạn, người đâu bắt lấy nữ nhân kia.

Tên thái giám có đôi mắt híp cùng thân hình phục phịch ra vẻ là tổng quản không hề hỏi han điều gì, lập tức ra lệnh bắt người.

– Không…không, các ngươi không thể, ta phải mang vật này đi tìm Diệp thành chủ…

Nàng sợ bọn họ nhìn không rõ vật trong tay mình, vội hua ra phía trước. Ai ngờ tên thá giám to béo kia lại không hề chậm chạp như vẻ bề ngoài, ngay khi ngọc bội hắc ngọc khắc mặt hổ đưa ra. Lập tức vươn những ngón tay múp míp như móng heo của mình đánh lại, ko mất chút sức lực dành lấy từ trong tay Giáng Châu. Mắt híp loé lên tia ngoan độc, vừa giật được Hổ phù liền ra lệnh.

– Nữ nhân này là phản tặc, dám dùng Hổ phù giả trà trộn vào trong hoàng cung có mưu đồ bất chính. Lập tức giết không tha!

Giáng Châu ngơ ngác nhìn Hổ phù quan trọng trong tay mình lại bị dễ dàng đoạt mất như thế, lại bị những kẻ không rõ phải trái này vu thành phản tặc có ý muốn giết mình thì lại càng sợ hãi hơn. Nhưng…còn tam tỷ Thuỷ Linh, còn nhị ca Nam Cung Triệt, còn mệnh lệnh quan trọng mình phải truyền cho người của Phi Hổ quân. Nàng biết bọn người này chính là “lai giả bất thiện”, nói thêm cũng vô ích. Lập tức xoay người bỏ chạy, vừa chạy vừa gọi to mong có người nghe thấy.

– Diệp thành chủ, Diệp thành chủ mau cứu người…. A…

Sau vai trái truyền đến buốt giá đau đớn, nàng bị một lực vô cùng mạnh đẩy về phía trước ngã sấp xuống. Há miệng thở dốc, tay phải run rảy ôm lấy nửa thán người đang bắt đầu đau đến tê liệt. Ngón tay ngay lập tức cảm nhận được ám khí cắm ngập vào sâu trong da thịt, máu nóng ngay lập tức trở thành mầu đen khi ứa ra. “Có độc!” Trí óc nàng rung lên hồi chuông cảnh báo vang dội, bất chấp tê dại cùng chao đảo vẫn chống đỡ thân thể đứng lên chạy tiếp. Miệng không ngừng lập đi lập lạo càng lúc càng khó khăn.

-….Diệp…. Diệp thành chủ, mau cứu người….

– Tiện nhân, nộp mạng cho ta.

Lại một tiếng rít the thé cùng với tiếng vật nặng xé gió lao đến phía nàng, Giàng Châu vốn không chút võ công mà độc tính nơi vết thương bắt đầu lan toả ra. Toàn thân làm tê liệt, khó nhọc lảo đảo chạy. Một đao này đến chắc chắn là chết không thể nghi ngờ, nàng thế nhưng lúc này trong đầu lại loé lên khuôn mặt nam nhân với ngũ quan đoan chính, mày cao mắt sáng, nụ cười bừng sáng trên môi….nàng sợ rằng mình đã không hoàn thành được nhiệm vụ mà hắn lần đầu tiên trong đời đã tin tưởng mà giao cho nàng.

About Độc Thường Xuân.

Nữ nhân hút thuốc là lúc nữ nhân đang u buồn, nuốt khói thả sương mang theo ưu thương nhàn nhạt. Nữ nhân uống rượu là lúc nữ nhân đang cô độc, nâng chén hả hê, những thứ nuốt vào chính là chua xót, quạnh vắng của bản thân mình.

6 responses »

  1. Tiểu_tinh_linh_9x

    Mong giáng châu không sao.thành ca mau tới cứu linh tỷ đi mm lo quá à

    Trả lời
  2. Tiểu_tinh_linh_9x

    Héhé vậy là mm yên tâm rồi

    Trả lời
  3. Chap sau vẫn là Juliet nhé? Đang đến đoạn đau tim thế kia mà ^^

    Trả lời
  4. Tiểu_tinh_linh_9x

    Trời ơi!tỷ lám mm tụt hết cảm xúc.đang hồi hộp thì lại đứt dây đàn.

    Trả lời

Hội những người thích bát quái hô hô ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

sakura333blog

MEO MEO~ (*灬Φ x Φ灬)

hư cấu cọ sát

it's all F®ICTION

Vẫn lạc tâm viêm

"Ngàn năm một giấc chiêm bao chỉ vì ngươi một người mà tỉnh"

Strawberries & Dreams

Everything is relative

ĐƯỜNG GIA TAM THIẾU CHỦ

Nơi tiểu thuyết ngôn tình lên ngôi

♥•.ღ°๖ۣۜYÊU ๖ۣۜTINH ๖ۣۜCÁC.ღ°•♥

,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸-( Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸Nhưng khi hoa rơi thì chỉ chờ sự héo úa _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸- _ ) Hết độ rồi hoa mong chờ ai? Hoa trách móc ai? _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸..._ ) Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi! _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸

Secrets of Selena

Tất cả kho báu trên Trái đất không thể nào sánh bằng hạnh phúc gia đình.

The villain

Con người luôn tồn tại mặt tốt và xấu, tựa như hai mặt của một đồng xu.

Vô Danh's Blog

Hội những người lưu manh giả danh trí thức vô danh

Thiên Di

mộng ước pha lê từng mảnh vụn~kỉ niệm thành ảo vọng hư không~kính hoa thủy nguyệt nào hữu ảnh~bỉ ngạn hồng tươi chốn hoàng tuyền

justhappy287

A topnotch WordPress.com site

Thanh Nguyên Các

♥Draco Dormiens Nunquam Titillandus♥

Senbang's Blog

Just another WordPress.com weblog

gynny

This WordPress.com site is the cat’s pajamas

banglangdoicho

This WordPress.com site is the bee's knees

KHÔNG KHÔNG KIM TINH

Đồng nhân nhưng không đồng lòng

๖ۣۜHand ๖ۣۜIn ๖ۣۜHand¸.•♥

Chỉ cần im lặng và nắm chặt tay nhau...

Đan & Móc

...để ấm lòng...

Lăng Nhược Hàn

Xiao Gui Gui - Tiểu Qui Qui- 小龟龟

%d bloggers like this: