RSS Feed

Juliet thành Bạch Vân _ Chương 53: Thất hứa….


image

Chương 53: Thất hứa….

– Tướng công?

Thuỷ Linh lo lắng ngước lên nhìn tướng công của mình, hắn vẫn một tay ôm nàng, một tay dùng kiếm gạt đi nhuyễn tiên của Thuý Miên đánh lại. Đột nhiên nhị ca Nam Cung Triệt của nàng hét lên bảo hắn cẩn thận, nàng theo bản năng vội ôm chặt lấy hắn, cùng lúc ấy hắn cũng dùng tay áo bao phủ lấy nàng mạnh mẽ xoay người mấy vòng. Vì cả hai kề sát nhau, nàng rõ ràng cảm nhận được ngay khi dừng lại thân thể hắn rung động, sau đó cứng lại, rồi tiếng kim loại nặng nề rơi trên đất, ngay sát mình. Trong tay nàng không có gì hết, chỉ có thể là Cô Vân kiếm vẫn luôn theo hắn. Mà một nời như hắn tuyệt đối không bao giờ có chuyện làm rơi kiếm, trừ khi….

– Nàng không sao chứ?

Hắn vẫn như thường, cúi xuống cẩn thận đánh giá nàng. Bàn tay nhẹ vuốt ve làn tóc, sơ gọn lại bên tai, ngón tay không dừng lại vẫn tiếp tục men theo khuôn mặt nhỏ nhắn đến bên làn mi cong cong lay động như cánh bướm, theo sống mũi xinh xắn khéo léo kéo dài xuống làn môi mềm mại đầy đặn, nấn ná không nỡ xa rời. Nàng bỗng cảm thấy có điều gì đó không được đúng cho lắm, bàn tay nhỏ khẽ nắm lấy ngón tay thon dài lành lạnh áp lại bên má mình thủ thỉ.

– Có tướng công bảo hộ, tự nhiên sẽ không sao.

Vồng ngực có chút rung động mang theo ý cười nhè nhẹ, hắn cũng không bước tiếp mà cứ ôm nàng đứng như vậy.

– Linh Nhi, ta….nàng có thể gọi tên ta một lần nữa được không?

Mục quang hắc ngọc lấp lánh nhìn xuống nàng mang theo vô hạn yêu thương, ngay cả chớp cũng không chớp, cứ như vậy nhìn đến khi gò má non mịn phải nóng bừng nhưng nàng cũng không có tránh đi, thẳng tắp nhìn lại, khoé môi dương nhẹ nở nụ cười tuyệt mỹ chỉ dành riêng cho hắn.

– Diệp…tướng công nếu muốn thì ngày ngày ta sẽ đều gọi chàng như vậy.

– Ta…

Yết hầu hắn co thắt, quai hàm nghiến chặt lại như đang cố gắng khắc chế điều gì đó. Nàng buông tay giữ những ngón tay của hắn bên má mình ra, vươn lên chạm vào gương mặt anh tuấn có chút nhợt nhạt hơn thường ngày.

-….xin lỗi nàng, Linh Nhi.

Thanh âm trầm thấp mang theo hương hàn mai thoang thoảng phủ xuống nàng, hắn vô cùng cẩn thận cúi xuống đặt trên trán nàng một nụ hôn. Bạc thần lành lạnh có chút run rảy, chạm vào làn da mịn màng mấp máy.

– Chàng sao lại….

Trái tim nàng thắt lại, trong lòng giống như vang lên một tiếng nứt vỡ thật lớn cùng hình ảnh trong giấc mơ lại hiện ra.

– Ta đã từng thề rằng sẽ yêu thương cùng bảo hộ nàng đến hết đời này, vậy mà….lại thất hứa, ta….

Ngón tay hắn đưa đến môi, ngăn lại lời nàng nói. Cả người hắn chao đảo, vòng tay đang ôm lấy nàng cũng không còn chút sức lực….nhẹ buông.

Phịch…

Tiếng động nặng nề của thân thể va chạm với nền đất lạnh, hất những hạt tuyết nhẹ xốp như bông bay lên, trâm bạch ngọc lỏng lẻo tuột ra làm ba ngàn sợi huyền tơ như mực tản dài trên mặt tuyết trắng. Bạch y nhiễm huyết trải rộng, thân ảnh thon dài với một tay vẫn ôm lấy nàng không buông.

– Diệp?

Nàng khi ngã xuống toàn thân đều được hắn ôm vào trong lòng nên ngoài chút trấn động nhẹ ra thì hoàn toàn không sao hết, vội vã nhỏm người dậy hướng bàn tay nhỏ run rảy, nhẹ nhàng gạt những sợi tóc dài che khuất gương mặt của hắn ra. Ngón tay nàng vừa chạm đến khuôn mặt hắn liền đông cứng lại, đôi mắt kinh hoàng mở to nhìn tuấn nhan trắng xanh, mày kiếm vặn xoắn, môi mỏng phiếm đen hé mở từng chút,từng chút khó nhọc hít vào từng nhụm không khí.

– Không…không…không phải, chàng đang đùa thiếp…là chàng đang đùa thiếp có phải không? Diệp?

Bàn tay nàng không ngừng trên người hắn tìm kiếm vết thương.

Lạnh.

Bàn tay hắn lạnh như băng giá nắm lấy bàn tay tay nàng, chiếc nhẫn nơi ngón tay siết lại đến như nghiến nát da thịt nhưng nàng cũng mặc kệ. Bàn tay còn lại lần lên làn tóc rút cây vân trâm ra, không chậm trễ dùng đầu nhọn của nó rạch một đường thật sâu trên cổ tay kia, muốn kề sát vào môi hắn nhưng lại không thể động do bị giữ chặt.

– Linh Nhi…không thể…không thể…khục…

Hắn thở gấp, lại không thể khống chế nổi ho ra một búng máu đen nhưng tay bẫn giữ chặt lấy nàng. Không còn thời gian, nàng ghé miệng ngậm lấy một ngụm máu nơi cổ tay rồi cúi xuống, kề sát đôi môi tím đen lạnh lẽo cố gắng đưa lưỡi vào tách làn môi ấy ra nhưng hắn nhất quyết không chịu hé miệng, khiến cho tất cả máu đều trào ra ngoài.

– Diệp…

Nàng dùng tay áo cố gắng lau hết máu trên miệng cùng cằm của hắn, giọng đã bắt đầu vỡ ra thổn thức cùng van xin.

– Thiếp xin chàng…thiếp xin chàng, mau nuốt lấy…

Nhẹ nhàng.

Mặt tay hắn nắm chặt lấy tay nàng, tay kia đưa ra quơ quơ tìm kiếm sau đó nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của nàng, ôm lấy. Phượng mâu hắc ngọc từng băng lãnh, từng linh động toả ra vô hạn quang mang khiến cho người khác không dám nhìn thẳng vào giờ đây ảm đạm, không còn lấy một tia ánh sáng nhưng vẫn hướng về phía nàng. Một lần nữa ôn nhu dịu dàng, vô hạn yêu thương giống như khi hắn đặt nụ hôn trên môi nàng rồi nói “Đợi ta trở về”…. Bạc thần khẽ nhếch lên, cong cong mềm mại, dù máu vẫn không ngừng rỉ ra nhưng vẫn tạo thành một nụ cười tuyệt mỹ. Tựa như mặt trời ló dạng trong ngày đông, bừng sáng dìu dịu mang theo cả thanh lãnh cùng ấm áp khiến bất cứ ai cũng không thể dời mắt, ngây ngốc mà đắm chìm trong ấy.

– Tối…thực mau….ta…muốn…thấy nàng…

Toàn thân nàng đột ngột lạnh toát, cả người giống như bị sối dưới dòng nước lạnh. Từng tế bào, từng mạch máu đông cứng cả lại, ngay cả tầng hơi nước trong hốc mắt cũng giống như bị hút khô cạn. Bàn tay run run đưa lại trước mắt hắn…

Không có phản ứng, phượng mâu hắc ngọc ấy đã….không thấy được nữa rồi!

Họng nàng nghẹn lại, miệng hé ra muốn nói nhưng lại giống như bị bóp nghẹn không thể phát ra bất cứ âm thanh gì hết. Thậm trí ngay cả ý thức của hắn cũng đã bắt đầu lẫn lộn, tiếng hít thở mỗi lúc một cách xa hơn. Nhẹ nở nụ cười dù nàng biết hắn không thể nhìn thấy, lệ đong đầy trong khoé mắt một cách vô vọng nhưng nàng tuyệt đối không cho phép rơi xuống, bởi nàng khóc đồng nghĩa với việc nàng chấp nhận…

– Thiếp đau, rất đau rất đau nên…không thể đi thắp đèn.

Giọng nàng nghèn nghẹn, nghe giống như vọng lại từ một nơi thật xa, mang theo cả nỗi đau đớn thật sự.

– Vậy…không cần đi…tối…ta vẫn có thể thấy nàng.

Hắn vẫn mỉm cười, không mang theo một chút dấu hiệu đau đớn cùng khó nhọc nào giống như lúc trước, đôi mắt vô thần vẫn hướng đến nàng, ngón tay cái vuốt ve gò má một cách âu yếm.

– Đúng vậy, tối ta vẫn có thể thấy chàng.

Nàng nằm xuống trên đất lạnh bên cạnh hắn, gối đầu lên vai rộng, cầm lấy tay hắn vòng qua ôm lấy mình. Lắng nghe trái tim đập chậm dần trong lồng ngực rộng, bàn tay nàng lần xuống, tìm lấy bàn tay đeo nhẫn của hắn, đan mười ngón vào nhau siết chặt lại thì thầm. Diệp Cô Thành bàn tay ôm nàng vỗ về nhè nhẹ giống như mọi lần đưa nàng vào trong giấc ngủ, phượng mâu nặng nề khép dần lại.

– Linh Nhi… hoa mai trên núi giờ chắc đã nở….ngày mai…ta dẫn nàng trở về xem…

Giọng hắn trầm trầm, càng nói càng nhỏ dần đi, bàn tay trong tay nàng cũng bắt đầu buông lỏng.

– Được, ngày mai… chúng ta cùng dậy sớm, ngắm mặt trời mọc trên đỉnh tử cấm thành…

Nàng siết chặt lấy bàn tay lạnh, lệ trên mi lăn lăn thấm vào ngực áo.

-…được, ngày mai…ngày kia…mỗi ngày ta đều sẽ mang nàng đi nơi nào nàng thích…

Tiếng nói giờ chỉ còn lại mỏng manh như hơi thở, hương hàn mai thoảng qua, vờn quanh nàng lưu luyến.

– …mai ta sẽ đưa nàng về cung….gặp phụ hoàng cùng mẫu hậu…

Nàng cắn chặt lấy nắm tay, ngăn lại tiếng nấc nghẹn ngào gật nhẹ đầu.

– …ta thật mệt…nhưng… ta còn rất nhiều điều muốn nói, muốn cùng làm với nàng…

– Ngày mai…ngày mai chúng ta sẽ cùng làm, Diệp…

Thình thịch….thịch…

– ….được…ngày mai…ta….sẽ lại nói…nói cho nàng nghe…rằng…

Thịch…

-….rằng…ta…yêu nàng…Linh Nhi…

…….

Trái tim nặng nề buông ra một nhịp đập cuối cùng, hơi thở mỏng manh cũng đình chỉ, bàn tay ôm lấy nàng trượt xuống…ngửa ra trên mặt đất, bên cạnh Cô Vân kiếm bỗng rung động, loé lên tia sáng lạnh lẽo cuối cùng rồi ảm đạm dần, trở về với vẻ xám bạc không chút linh khí.

Nam Cung Triệt hai nắm tay siết chặt lại đến trắng bệch, đời nam nhân lại là võ tướng chinh chiến sa trường cả đời không rơi lệ nhưng nhìn đến Thuỷ Linh yên lành nép bên cạnh Diệp Cô Thành, cả hai bạch y nhiễm đỏ huyết gương mặt trắng đến như lẫn trong sắc tuyết nhưng trên môi vẫn phảng phất nụ cười ấm áp kề sát nhau, tưởng như đây là giây phút êm đềm hạnh phúc nhất của đời họ, là không gian riêng của bọn họ, là khoảnh khắc riêng của bọn họ. Trong họng hắn cũng dâng lên vị chua xót, sống mũi cay xè mắt nóng rực, trước ngực tưởng như bị cả vạn quân dẫm đạp lên….nặng nề.

– Hoàng thúc? Tại sao…

Long Vân dẫn theo ngự lâm quân gấp gáp chạy đến, bàng hoàng sững người lại nhìn cảnh bi thảm trước mắt, vai chợt bị Nam Cung Triệt nắm lại. Quay lại nhìn hắn một thân khôi giáp cùng chiến bào tả tơi, tóc là dùng một sơi vải xé ra từ chiến bào cột chặt lại trên đỉnh đầu. Ánh mắt đỏ rực như lửa chầm chậm lắc đầu, giọng khàn đặc, tắc nghẹn.

– Là “Đoạt mệnh trâm” của Tây Vực Đường Môn, một ngàn linh tám trâm một lần phóng. Một trâm, hai trâm còn có thể nhưng nếu như tất cả thì….Đoạt thần y e là cũng không thể cứu, đến được bây giờ cũng là hoàn toàn nhờ vào nghị lực cùng nội công kinh người.

Trong bàn tay to nhuốm máu của của hắn xoè ra, một cơ quan tinh sảo có hình dạng tựa như một chiếc nỏ gắn chốt lò xo gắn trên chiếc đai da để quấn vào cổ tay, tất cả đều ánh lên một mầu đen thẫm u tối.

– Toàn bộ?

Long Vân rụng rời, cả người giống như ngã khuỵ nếu như không có Nam Cung Triệt bên cạnh đỡ lấy.

– Phải, là toàn bộ. Diệp thành chủ….dùng lưng của mình che chắn cho tam đệ…

Đang nói, đột nhiên hắn bị thân hình lảo đảo phía trước làm cho giật mình mà dừng lại, cùng Long Vân thất sắc chạy ra muốn đỡ lấy nhưng cả hai bị bàn tay nhỏ nhắn lạnh lão gạt ra. Đôi mắt to trong suốt mơ màng giờ đây mở lớn trừng trừng hung ác nhìn thẳng vào phía sau lưng hắn không chớp mắt.

– Tam đệ, đệ muốn làm gì?

Nam Cung Triệt nắm lấy tay nàng, một lần nữa giữ lại liền bị nàng không chút lưu tình giật ra, khoé miệng vẫn còn vương máu nhếch lên cười đầy dữ tợn.

– Đòi mạng!

Hắn cùng Long Vân sống lưng chợt được buốt lạnh, không tự chủ được lui lại nửa bước nhường cho nàng đi qua, liêu xiêu tiến đến chỗ Thuý Miên đang chật vật thoi thóp với thanh kiếm của Nam Cung Triệt xuyên qua vai phải. Ả thấy nàng từng bước như tử thần đi đến, vạt áp choàng đẫm huyết lê trên tuyết để lại một vệt dài đỏ thẫm, cả người không rét mà run nhưng vẫn ngửa đầu ra sau điên cuồng mà cười. Ả vừa cười vừa nghiến răng nghiến lợi nói, ánh mắt ngập tràn oán độc, át ,đi cả sự sợ hãi.

– Chết tốt, chết tốt, chết rất tốt…ha ha ha…hắn chết rồi, nghiệt chủng của tiện nhân ngươi và hắn cũng chết rồi, chết thật tốt ha ha ha…là ngươi dậy ta phải lấy đi thứ mà địch yêu quý nhất mới là cách trả thù hữu hiệu nhất, ta học thật tốt ha ha ha.

Nàng dừng lại, từng trên cao im lặng dùng ánh mắt buốt giá nhất nhìn xuống ả, khoé môi cong lên tràn ngập yêu mị.

– Thuý Miên, ngươi tin lão thiên gia có mắt hay không?

Nàng đột nhiên ôn nhu hỏi một câu như vậy khiến cho nụ cười trên môi Thuý Miên đông cứng lại, ả luôn không theo kịp nàng, luôn không hiểu lối suy nghĩ cũng như hành động của nàng. Lần này cũng không ngoại lệ, ả tưởng rằng liền một lúc mất đi cả phu quân lẫn hài tử nàng sẽ phát điên lên, ả dù có phải chết thế nào cũng muốn thấy nàng bị rơi xuống tận cùng của đau khổ mà phát điên nhưng…

– Ngươi có tin vào trời phạt?

Nàng vẫn vô cùng kiên nhẫn từng chữ từng chữ hỏi.

– Thì sao? Ngươi muốn nói ta sẽ bị báo ứng? Ha ha ha….ta thật buồn nôn ha ha ha…nếu như ông trời có mắt ta đã sớm bị bổ chết lâu rồi ha ha ha…

Ả vừa cười vừa ho rũ rượi, khinh bỉ nhìn nàng giống như được nghe một điều gì đó thật bẩn thỉu. Nàng cũng cười, không trả lời ả luôn mà ngước lên nhìn thiên không trong vắt nhưng vẫn lắc rắc có tuyết rơi kỳ lạ của ngày hôm nay.

– Ngươi có biết, kẻ bị thiên lôi đánh trúng thì vĩnh viễn cũng không thể siêu sinh được không?

– Ngươi dùng cách này để doạ ta? Ta thật sợ, sợ muốn chết ha ha ha…

Ả càng lúc càng khinh thường cười cợt, trong lòng một chút sợ hãi cuối cùng cũng bị quét sạch sẽ không còn tí nào, nàng quả thật đã phát điên rồi mới dùng cách này doạ ả.

– Vậy sao?

Nàng nhếch miệng cười, đột nhiên một tay nắm lấy lưỡi kiếm, ngửa mặt chỉ tay lên trời thét lớn.

– Lão thần tiên khốn nạn chó chết nhà ngươi, đồ vô năng vô lực vô thần vô quỷ nhà ngươi. Đồ thần tiên đê tiện không tim không phổi nhà ngươi, ta nguyền rủa cả họ nội họ ngoại cả ông chú bà thím, ông cậu bà mợ, cả hàng xón tám trăm dặm xuang quanh nhà ngươi. Đồ lão già chết đâm chết chém chết đường chết chợ, chết lọt hố xí chết chìm hố phân nhà ngươi mau lăn đến đây cho cô nãi nãi taaaaaaaaaaa…..

Ầm ầm!

Bầu trời đang quang đãng độ nhiên tối sầm lại theo từng lời nàng nói ra, mây đen không hiểu từ đâu tụ tập, sấm chớp đì đùng càng lúc càng tiến đến gần với tốc độ tăng theo cấp số nhân. Long Vân cùng Nam Cung Triệt ban đầu tròn mắt đen mặt nhìn hành động quái dị của nàng, trong giây lát còn tưởng nàng thật sự bị kích thích đến phát điên rồi nhưng ngay khi tiếng sấm đầu tiên vang lên tất cả cùng lập tức lui lại đằng sau, lấy nàng làm tâm cách càng xa càng tốt. Bọn họ cũng không quên, một năm trước đây nàng xuất hiện như thế nào….

– Ngươi….ngươi…ngươi là ai…

Thuý Miên mắt trợn ngược, lắp bắp không thành lời, sợ đến mức bất chấp đau đớn vật lộn muốn rút khỏi thanh kiếm mà tránh xa nữ nhân đang giống như ác quỷ thật sự có thể triệu tập được lôi thần này.

– Ta? Ta là người sẽ cho ngươi được nếm tư vị vạn kiếp bất phục vĩnh viễn không thể siêu sinh!

Nàng hung ác nhe răng cười dữ tợn nhìn xuống Thuý Miên, đồng thời trên trời ầm một tiếng chấn động không gian. Đạo lôi sáng chói khủng khiếp lập tức bổ xuống bao phủ lấy cả nàng và Thuý Miên, lực chấn động mạnh đến nỗi hất cả Nam Cung Triệt vùng Long Vân bắn ra xa cả thước nhưng vẫn không ngừng lại, liên tục liên tục những tiếng ầm ầm đì đùng vẫn phát ra, sấm sét không ngừng bổ xuống không ngơi không dứt, đất đá cùng cây cối bị tan chẩy, cháy xém văng tứ tung mù mịt mãi đến nửa khắc sau mới im lặng trở lại.

Advertisements

About Độc Thường Xuân.

Nữ nhân hút thuốc là lúc nữ nhân đang u buồn, nuốt khói thả sương mang theo ưu thương nhàn nhạt. Nữ nhân uống rượu là lúc nữ nhân đang cô độc, nâng chén hả hê, những thứ nuốt vào chính là chua xót, quạnh vắng của bản thân mình.

10 responses »

  1. Tiểu_tinh_linh_9x

    Haha.Tỉ đừng tránh mm hại não tỉ nha.vì truyện hay quá mà.mặc dù không muốn nói nhưng mm vẫn muốn có chương mới.

    Phản hồi
  2. Oaj chu0g nay hay wa’nha.d0an dau r0~cam?d0g.d0an sau thj haj-k c0n j de?n0j.nkug ma mm nhjn d?thj la nan?ruj.hjx

    Phản hồi

Hội những người thích bát quái hô hô ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

tieutinhblog

Welcome to your new home on WordPress.com

Cỏ Ú

"If I got locked away and we lost it all today. Tell me honestly would you still love me the same. If I showed you my flaws if I couldn’t be strong. Tell me honestly would you still love me the same"

BẠCH NHƯỢC

nhà của mình chủ yếu toàn truyện

wangxingguk

❤GOT7💕 💏Jackson 💑 💗Markeu💚 💋HanGukSe💛 💓Yêu Wang💋Thương Cúc💜 "I think u can still have two dream.Because u only live once" 👑Jackson Wang😘

Kevy Kevy

Vào thời điểm bắt đầu, chúng ra đều biết, luôn luôn có một kết thúc 💚

Nại Hà Đình

Bồ Đào mỹ tữu Dạ Quang bôi - Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi - Tuý ngoạ sa trường quân mạc tiếu - Cổ lai chinh chiến kỹ nhân hồi

sakura333blog

MEO MEO~ (*灬Φ x Φ灬)

hư cấu cọ sát

it's all F®ICTION

Vẫn lạc tâm viêm

"Ngàn năm một giấc chiêm bao chỉ vì ngươi một người mà tỉnh"

Strawberries & Dreams

Everything is relative

Nhà của Mun

Blog của một Leon girl.

♥•.ღ°๖ۣۜYÊU ๖ۣۜTINH ๖ۣۜCÁC.ღ°•♥

,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸-( Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸Nhưng khi hoa rơi thì chỉ chờ sự héo úa _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸- _ ) Hết độ rồi hoa mong chờ ai? Hoa trách móc ai? _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸..._ ) Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi! _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸

Secrets of Selena

Tất cả kho báu trên Trái đất không thể nào sánh bằng hạnh phúc gia đình.

The villain

Con người luôn tồn tại mặt tốt và xấu, tựa như hai mặt của một đồng xu.

Vô Danh's Blog

Hội những người lưu manh giả danh trí thức vô danh

Thiên Di

mộng ước pha lê từng mảnh vụn~kỉ niệm thành ảo vọng hư không~kính hoa thủy nguyệt nào hữu ảnh~bỉ ngạn hồng tươi chốn hoàng tuyền

justhappy287

A topnotch WordPress.com site

Thanh Nguyên Các

🌸Draco Dormiens Nunquam Titillandus🌸

%d bloggers like this: