RSS Feed

Juliet thành Bạch Vân _ Chương 65: Lòng dạ đàn bà.


image

Chương 65: Lòng dạ đàn bà.

– Tôi chỉ đùa chút thôi, anh cũng biết đấy, nằm lâu một chỗ rất là nhàm chán a….

Thuỷ Linh quay trở lại với vẻ nhàm chán uể oải của mọi khi, cười đến loan thần khiến cho Trần Lâm dù biết rằng mình đang bị đùa cợt cũng không thể nói được điều gì, đành phải hùa theo cười vặn vẹo.

-…chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ? À, tập đoàn của các anh là tập đoàn lấy nhân đạo làm đầu nhỉ. Vậy sao không nhân đạo với đối tượng là tôi đây trước đi? 3% nói thật cũng là một con số khá lớn nhưng….cái giá để có được sự thành công nó còn lớn hơn nhiều, vậy nên 7% nghe thì có vẻ thích hợp hơn. Và hãy nhớ, là 7% trên tổng doanh thu, ko phải là tính riêng lợi nhuận.

Cô vẫn giữ thái độ cùng lời nói không nhanh không chậm của mình mang theo một vẻ trào phúng, lại có cả sự lạnh lùng. Đối với những kẻ giả nhân giả nghĩa thế này, cô tuyệt đối sẽ không lưu tình.

– Bẩy phần trăm trên tổng doanh thu? Như vậy có phải là hơi quá rồi không?

Trần Lâm nhíu mày, trở về với sự nghiêm túc nhìn cô.

– Quá sao? Nếu quá thi tôi nên đòi 10% kìa, dù sao không có tôi thì cũng sẽ không có cái dự án hay nghiên cứu nào hết mà.

Cô mỉm cười híp mắt lại vô cùng vui vẻ khiến cho ai đó cảm thấy vô vùng chướng mắt hừ lạnh một tiếng, Thuỷ Linh lại càng giống như không quan tâm đến cô ta hơn.

– Tại sao ta không xem xét lại ở mức 5 nhỉ, cô còn có thêm ưu đãi khi trở thành cổ đông của tập đoàn nữa. Với một người phụ nữ thông minh, tôi nghĩ cô sẽ hiểu đâu là giới hạn.

Trần Lâm nhếch khoé môi cười nhạt, mới đầu anh ta nghĩ rằng với một giáo viên thì cuộc thương lượng sẽ vô cùng đơn giản, ai ngờ…người phụ nữ này lại tham lam như vậy.

– Hiểu, tôi đương nhiên hiểu. Để trở thành cổ đông đương nhiên phải mua cổ phiếu có phải không? Và để mua được cổ phiếu của tập đoàn các anh tôi sẽ phải bỏ ra chính số phần trăm lợi nhuận mình có được, để xem nào….

Thuỷ Linh khẽ nhíu mi lẩm nhẩm, đủ để cho tất cả mọi người cùng nghe thấy.

-…ồ, sẽ là một con số không hề nhỏ. Số lượng cổ phiếu đc bán ra nhiều như vậy đương nhiên giá cổ phiếu sẽ tăng, tiền lợi tức của tôi sẽ lại tiếp tục rót vào đấy, thật là….một mũi tên bắn trúng rất nhiều con thỏ đấy luật sư Trần Lâm.

Yên Chi ở bên cạnh lúc này đã không thể cười nổi trước sự việc trở nên nghiêm túc một cách quá nhanh chóng như vậy, miệng nhỏ không thể kìm nổi mà bật thốt lên.

– Vậy không phải sẽ càng lúc càng được lợi hay sao?

Trần Lâm vừa mới gật nhẹ đầu, chưa kịp nói thì lại một lần nữa bị ngắt lời.

– Lợi, đương nhiên phải lợi rồi nhưng vấn đề là lợi cho ai kìa.

Nghe Thuỷ Linh nói vậy, luật sư trần lập tức biến sắc.

– Xin cô đừng hiểu lầm, dĩ nhiên chúng tôi bao giờ cũng nghĩ đến lợi ích của người dân là đầu tiên.

– Vậy sao? Thử làm một bài toán chung xem nhé, số lợi nhuận mà tôi được hưởng sẽ trực tiếp được quy đổi ra cổ phiếu. Tức là tiền của các người sẽ được chuyển từ túi bên trái sang túi bên phải còn tôi thì sẽ nhận được một mớ giấy chứng nhận. Cổ phiếu của các người lại được mua vào tăng độ biến như vậy chắc chắn sẽ khiến giá trên sàn giao dịch tăng vọt, như vậy vô hình chung tôi chính là trở thành kẻ thúc đẩy giá trị cổ phiếu cho các người lên rồi. Trong khi đó, tôi vẫn phải cống hiến cho “công cuộc nhân đạo” kiêm đòn bẩy kinh tế và tấm bình phong cho mọi hoạt động giao dịch chắc chắn chỉ cơ lợi cho các người nhưng mà thứ tôi nhận được chỉ là một tài khoản mình không bao giờ được phép rút. Chậc, nếu là như vậy thì…tôi phải xem xét lại hai chữ “nhân đạo” mà các người luôn đề cao đấy.

– Cô…

Trần Lâm cứng họng, không ngờ kế sách tưởng như kín kẽ vừa mới nảy ra trong đầu lại bị bóc mẽ một cách không thương tiếc như vậy. Bất ngờ hơn, một luật sư kinh tế lão luyện như anh ta lại bị một nữ giáo viên dậy mỹ thuật nhìn thấu. Đây là trách kinh nghiệm thực tiễn của bản thân chưa đủ hay là trách anh ta đã quá khinh địch đây. Quả thật, có mấy ai ngờ đến một cô gái dùng thuật ngữ kinh tế chuyên môn còn chưa chuẩn lại có thể đơn giản vạch trần một luật sư đây? Sau giây phút bối rối, vừa định nói thêm thì cô gái khoác áo thực tập sinh bên cạnh đã đưa tay ra cản lời, nụ cười trên khoé môi khắc sâu, cằm ngẩng cao đầy kiêu ngạo nhìn Thuỷ Linh.

– Được, 7% trên tổng doanh thu…nhưng, tôi có thêm một điều kiện nữa.

Thuỷ Linh lúc này mới liếc nhìn sang cô ta, nhướn mày thay cho câu hỏi.

– Tôi là Anna Phùng, con gái duy nhất của chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Khai Sáng. Hay nói một cách khác tôi mới chính là người đại diện cho tập đoàn, vì vậy lời nói của tôi là quyết định ở đây.

– Ra là thiên kim đại tiểu thư, thẳng thắn lắm. Được, còn có yêu cầu gì nữa mời nói luôn.

Đối với vẻ kiêu kỳ ngạo mạn của cô ta, Thuỷ Linh không muốn để tâm cứ nhàn nhạt mà trả lời.

– Thêm một triệu mỹ kim nữa để cô “biến mất” trong vòng 3 năm.

Lạch cạch.

Chiếc dĩa trong tay Yên Chi rơi thẳng xuống mặt bàn kính gây ra tiếng động duy nhất trong phòng bệnh im phăng phắc, ngay cả luật sư Trần Lâm cùng hai vệ sỹ phía sau cũng trợn tròn mắt nhưng theo kinh nghiệm nghề nghiệp đành phải nén lại mà im lặng.

– Lý do?

Thuỷ Linh là người duy nhất vẫn bình thản, chỉ có giọng nói hơi lộ ra chút…hứng thú.

– Không có lý do gì hết, tôi muốn giữ bí mật chương trình này.

Mặc dù nói vậy nhưng không hiểu sao gò má cô gái có chút hồng hồng, ánh mắt cũng trở nên long lanh hơn, nhẹ cúi đầu chứ ko còn kiêu ngạo như vừa nãy.

– Ai nha, quả thật là một người con có hiếu, thật biết nghĩ cho cha mình ghê. Chỉ có điều….tôi từ chối…

– Cô từ chối một triệu mỹ kim?

Thiên kim tiểu thư của tập đoàn Khai Sáng cùng mọi người một lần nữa lại kinh ngạc đồng loạt thốt lên.

– Phải, tôi từ chối bởi….lý do quá nhạt nhẽo. Nếu tôi ký hợp đồng với tập đoàn của cô thì bảo mật chính là một phần của nó rồi, nên một triệu mỹ kim này tôi không thể nhận khi chưa biết nguyên nhân.

Cô nhún vai thở dài làm như là tiếc lắm vậy.

– Cô…được, một triệu mỹ kim đó là để cô không được liên lạc với bất cứ ai ở bên ngoài, đặc biệt là tiến sỹ Quân Thành. Thầy ấy có liên quan đến một số tổ chức phi chính phủ và quốc tế, tôi không muốn thông tin rò rỉ ra ngoài.

Anna Phùng lúc này mặt ko đổi sắc, tim không loạn nhịp nói hết một hơi. Nếu như những ngón tay nhỏ không nắm chặt vạt áo đến thành vết thì Thuỷ Linh chắc cũng tin phần nào vào lời nói của cô ta, chỉ có điều đời không bao giờ có chữ nếu.

– À…quả thực vấn đề này cũng đáng để suy nghĩ đấy nhỉ…chỉ là…có một triệu thôi sao?…

Thuỷ Linh lại một lần nữa không để ý đến những người khác mà lẩm bẩm, ánh mắt của Trần Lâm thoáng có tia hèn mọn còn Anna Phùng lại ngập tràn sự khinh thị, Yên Chi thì là không hiểu mà thắc mắc.

– Không phải sang tuần là cưới rồi sao? Anh rể như vậy, muốn không liên lạc thì sợ rằng….xoẹt.

Bàn tay đưa lên chặn ngang họng làm cử chỉ cắt cổ sau đó rùng mình một cái, Yên Chi nhìn chị mình với anh mắt hiện rõ ba chữ “thực, đáng, thương”!

– Lòng tham của con người quả thật là vô đáy, nhưng không sao, như vậy lại chính là dễ trao đổi hơn. Giá cuối cùng là một triệu rưỡi mỹ kim để cô cắt dứt toàn bộ quan hệ với tiến sỹ Quân Thành, đương nhiên tôi sẽ trả bằng tiền mặt và sẽ giúp cô bảo đảm sự an toàn lẫn bảo mật.

Anna Phùng đã bỏ đi bộ mặt đài các nhu mì của mình, thay vào đó là một vẻ khinh miệt nhìn xuống Thuỷ Linh. Giống như một nàng công chúa đang nhìn xuống một kẻ khất cái ở dưới chân mình, chờ đợi được bố thí.

– Phải, lòng tham con người quả là vô đáy luôn thèm muốn thứ không thuộc về mình.

Thuỷ Linh tựa người trên ghế, bàn tay chống cằm ôm lấy một bên má nhìn xoáy vào cô gái ngồi đối diện mình, đôi mắt to mơ màng sắc lại, từng lời nói mang theo quyền uy cùng sự phán xét dõi vào tận tâm can của kẻ khác. Rõ ràng vừa rồi cô còn một vẻ cợt nhả cùng lười biếng vậy mà giây phút này lại trở nên bén nhọn và thâm trầm đến mức khó dò, khiến cho ngay cả Trần Lâm cũng phải giật mình. Vì lý do nghề nghiệp anh ta đã từng tiếp xúc với không biết bao nhiêu loại người, và người phụ nữ tưởng như vô hại giản đơn lúc ban đầu bây giờ bắt đầu bộc lộ ra những chiếc gai của mình. Cô ta không chỉ là một kẻ thông minh đơn thuần mà còn biết khéo léo giấu nó đi sau vẻ ngờ nghệch, không những là để đùa cợt người khác mà còn để lừa người ta đi vào chỗ mất cảnh giác mà lộ ra nhược điểm cũng như suy nghĩ. Nhìn nụ cười sâu sắc trên đôi môi đầy đặn kia, anh ta bỗng hiểu ra, đây mới chính là mục đích của người phụ nữ này. Cô ta sử dụng việc trao đổi về dự án cũng như thoả thuận lợi nhuận khiến mọi người nghĩ rằng mình là một kẻ tham lam dễ lợi dụ để ép cho cô tiểu thư của tập đoàn Khai Sáng trở nên sốt ruột đến mức đưa ra thoả thuận cuối cùng, thoả thuận đã cho biết ý định thật sự của Anna.

– Chỉ cần tôi muốn là sẽ được, bất kể đó là gì.

Anna Phùng bướng bỉnh nhưg dường như là để tự trấn an mình trước vẻ tự tin đến là đương nhiên của Thuỷ Linh.

– Vậy thứ cô muốn là gì? Là vị tiến sỹ y khoa tài năng, là người đàn ông anh tuấn lạnh lùng, là một trái tim tràn đầy băng giá hay chỉ là để thoả mãi cái cảm giác đoạt được thứ mà mình muốn?

Cô vẫn giữ nụ cười trên môi, từng lời chậm rãi như đóng đinh vào tai, khiến Anna vừa thấy chột dạ lại vừa thấy vô cùng khó chịu.

– Cô có qua tự tin không vậy? Xét theo bối cảnh, gia thế, tôi với cô khoảng cách chính là như trời với đất lại chưa kể đến tuổi trẻ, sức khoẻ và ngoại hình. Bất kể ai cũng đều thấy được giữa tôi và cô ai mới là người có tiền đồ hơn, nếu không có đứa bé trong bụng cô nghĩ khả năng của mình sẽ là bao nhiêu?

Anna khinh thường cười lạnh, lấy lại được vẻ tự tôn của chính mình.

– Vậy ngoài những thứ ấy thì bản thân cô còn có gì?

Thuỷ Linh không chút nao núng hỏi lại làm cô ta nghi hoặc.

– Ý cô là gì?

– Không hiểu sao? Những thứ cô vừa nói đến đều là vật chất từ người cha giầu có của cô mang đến, còn cô? Cô có được điều gì của riêng bản thân mình chưa?

Trần Lâm thấy nụ cười thường trực trên môi tiểu thư nhà mình đã bị xoá sạch lập tức biết có điều không ổn, lập tức lên tiếng giải vây.

– Cô Tiêu cứ nói đùa, những thứ gì của chủ tịch đương nhiên thì tất cả đều là của con gái ông. Vấn đề này là không còn gì để bàn cãi nữa, chúng ta quay lại chuyện về dự án được chứ?

– À, cũng đúng.

Thuỷ Linh cười cười dời mắt khỏi khuôn mặt trắng bệch của Anna Phùng trở về trên tập hồ sơ trên bàn, bàn tay nhợt nhạt vươn ra cầm lấy đưa cho Yêu Chi ở bên cạnh.

– Được rồi, tài liệu nay để lại chỗ tôi đọc đi, sẽ trả lời các người sau nhé. Tạm biệt, đi ra nhớ đóng cửa lại giùm!

Cô phe phẩy tay trực tiếp hạ lệch đuổi người, mặc kệ sắc mặt như nuốt phải ruồi phải gián của bọn họ.

Yên Chi nhíu mày nhìn đôi mắt giáo hoảnh của của hai tên vệ sỹ đi phía sau lúc đóng lại cửa phòng tiễn chân bọn họ, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an khó lường.

– Chị, những kẻ này lòng dạ khó lường không nên làm chúng mất mặt như vậy. Tập đoàn Khai Sáng này thế lực cũng không phải nhỏ, chỉ sợ….

Hai chị em im lặng nhìn nhau hiểu ý, Thuỷ Linh có chút trầm ngâm. Quả thực lần này cô cũng có chút hơi quá khi nặng lời như vậy nhưng lửa giận trong lòng vẫn còn chưa nguôi hết đâu, cô gái kia thực là….dám có ý tưởng với người đàn ông của cô không nói, thái độ lại kiêu ngạo đến như vậy nếu không cho cô ta bài học thì thật là quá uổng phí. Chỉ có điều bây giờ cô không còn là thành chủ phu nhân cũng không còn nhất đẳng thị vệ bảo hộ nữa, anh cũng không còn là Thiên Ngoại Phi Tiên Diệp Cô Thành với kiếm thuật tyệt luân và nắm trong tay quyền lực khuynh thiên hạ nữa. Thế giới này là thế giới hiện đại, nơi kẻ có thế lực, có đồng tiền mới là kẻ mạnh mới là chân lý, nơi này cô không có chỗ dựa cũng không có thực quyền…phải làm sao đây? Cô không thể gây rắc rối cho gia đình mình, lại càng không thể để liên luỵ đến anh.

About Độc Thường Xuân.

Nữ nhân hút thuốc là lúc nữ nhân đang u buồn, nuốt khói thả sương mang theo ưu thương nhàn nhạt. Nữ nhân uống rượu là lúc nữ nhân đang cô độc, nâng chén hả hê, những thứ nuốt vào chính là chua xót, quạnh vắng của bản thân mình.

17 responses »

  1. ủa k phải gia thế nhà Quân Thành cũng rất lớn sao….dựa vào đó mà lên kế hoạch thui chứ nhể

    Trả lời
  2. Tiểu_tinh_linh_9x

    Á à lầy này mm lấy tem nhá.sắp hoàn rồi la sắp hết rồi mong đợi quá đi

    Trả lời
  3. aiz nha~ có mí bữa hok online mà tỷ có chương mới oy~ *tung bông* hoàn mau mau nha tỷ

    Trả lời
  4. ghét cái con anna ghê đó tỷ.@@ nhanh ra cháp mới nhé tỷ.

    Trả lời
  5. Mm pat dau mun p0?thj ruj ty?oj.hjx lam saj lug tug ka?cha?ra dau vao vs dau

    Trả lời
  6. chờ chương mới của tỷ !!!!!!Cầu cho con nhỏ anna chết mất xác !!! Hic , em hơi bạo lực , tỷ thông cảm , tại mm ghét nó quá

    Trả lời
  7. Hi. các mm nóng tính quá nhỉ? Không có nàng Anna thì 2 anh chị của chúng ta sao tỏa sáng được? ^^ Coi vậy chứ, để nàng tg sáng tạo ra nhân vật đủ trình độc như nàng Anna cũng vất vả lắm nha ^^. Cầu cho nàng í mất xác chi, chỉ cầu còn sống ngoắc ngoải là được rồi🙂

    Trả lời
  8. ơ, tỷ oi, cho mí mm chap moi y, moi thy xong duoi wa

    Trả lời

Hội những người thích bát quái hô hô ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

hư cấu cọ sát

it's all F®ICTION

Vẫn lạc tâm viêm

"Ngàn năm một giấc chiêm bao chỉ vì ngươi một người mà tỉnh"

Strawberries & Dreams

Everything is relative

ĐƯỜNG GIA TAM THIẾU CHỦ

Nơi tiểu thuyết ngôn tình lên ngôi

♥•.ღ°๖ۣۜYÊU ๖ۣۜTINH ๖ۣۜCÁC.ღ°•♥

,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸-( Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸Nhưng khi hoa rơi thì chỉ chờ sự héo úa _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸- _ ) Hết độ rồi hoa mong chờ ai? Hoa trách móc ai? _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸..._ ) Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi! _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸

Secrets of Selena

Tất cả kho báu trên Trái đất không thể nào sánh bằng hạnh phúc gia đình.

The villain

Con người luôn tồn tại mặt tốt và xấu, tựa như hai mặt của một đồng xu.

Vô Danh's Blog

Hội những người lưu manh giả danh trí thức vô danh

Thiên Di

mộng ước pha lê từng mảnh vụn~kỉ niệm thành ảo vọng hư không~kính hoa thủy nguyệt nào hữu ảnh~bỉ ngạn hồng tươi chốn hoàng tuyền

justhappy287

A topnotch WordPress.com site

Thanh Nguyên Các

♥Draco Dormiens Nunquam Titillandus♥

Senbang's Blog

Just another WordPress.com weblog

gynny

This WordPress.com site is the cat’s pajamas

banglangdoicho

This WordPress.com site is the bee's knees

KHÔNG KHÔNG KIM TINH

Đồng nhân nhưng không đồng lòng

๖ۣۜHand ๖ۣۜIn ๖ۣۜHand¸.•♥

Chỉ cần im lặng và nắm chặt tay nhau...

Đan & Móc

...để ấm lòng...

Lăng Nhược Hàn

Xiao Gui Gui - Tiểu Qui Qui- 小龟龟

%d bloggers like this: