RSS Feed

Cô Hồng Lang Quân _ Chap 1


  
Cô Hồng Lang Quân.
Tác giả: Độc Thường Xuân.
Chap 1
“Giang hồ đồn đại, mấy năm trở lại đây ở Tây Vực có một sát thủ chỉ nhìn tiền không nhìn cố chủ. Tức là nếu ngươi có thể ra giá cao hơn thì ngươi không chỉ mua lại được mạng mình, mà còn có thể lấy được mạng kẻ muốn giết mình,dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi phải biết hoặc…đoán được mạng mình giá bao nhiêu, càng tiên quyết hơn nữa là ngươi có thời gian mà ra giá chuộc lại mạng mình trước khi bị đục một lỗ giữa mi tâm thông suốt ra tận sau gáy. Có vẻ đơn giản đúng không? Giang hồ lại đồn rằng, kẻ có thể chuộc lại mạng từ tay y không quá 5 người.”
“Giang hồ gọi y là Cô Hồng lang quân!”
Tam Nương vừa lau bàn vừa nghe khách nhân trong tiệm nhà mình bát quái, đôi mắt phượng với đuôi mắt kéo dài vẫn không quên liếc đến chỗ ngoài cửa, nơi một kẻ đầu tóc bù rù, y phục rách nát, râu phủ kín mặt đang ngồi tựa vào thùng gỗ đựng hàng một cách mệt mỏi, hai bàn tay gã cũng được quấn rẻ rách đen sì cáu bẩn những bùn đất. 
Tam Nương thở dài, đem giẻ lau giắt vào thắt lưng rồi lại lau tay vào chiếc khăn vải thô khá sạch sẽ buộc trước cái bụng đã bắt đầu hơi nhô ra của nàng, đi đến bên chõ hấp nghi ngút khói nhưng không mở ra mà dùng giấy dầu gói lại vài chiếc màn thầu khách ăn không hết nhưng vẫn còn sạch sẽ, được để riêng trong chậu gỗ bên cạnh, nghĩ nghĩ lại thêm vào mấy miếng thịt khô quắt queo đen như gỗ mục và chỉ to cỡ ngón tay út rồi đi ra cửa, đến gần gã ăn mày kia Tam Nương mới để ý thấy bên cạnh đùi gã có còn tựa một cây gậy bằng kim loại, cây gậy kỳ quái này hình trụ tròn to chỉ như chiếc đũa nhưng lại dài cỡ hơn một thước. Hàng mày đậm nét của nàng khẽ cau lại, bàn tay nàng chần chờ rồi đưa ra lắc lắc vài cái trước mặt gã, không có phản ứng.
– “Này…”
Bất đắc dĩ, Tam Nương đành kéo váy, ngồi xổm xuống trước mặt tên ăn mày, lúc này nàng mới nhìn được vào đôi mắt ẩn trong mớ tóc tai, râu ria và bùn đất gã. Nàng hơi giật mình, vốn nghĩ sẽ nhìn thấy một đôi mắt đục ngầu hay trắng dã nhưng không ngờ đấy lại là một đôi mắt đen láy, trong veo một cách kỳ lạ, là loại trong trẻo không chút tạp niệm chỉ thấy ở những đứa trẻ hãy còn phải bế ngửa trên tay ấy, thật đáng tiếc….
– “Ngươi ăn tạm rồi đi đi, ngồi ở đây ta không bán được hàng.”
Tam Nương đem gói giấy dầu đặt vào lòng gã, lại sợ gã không biết là gì cũng không chú ý nhiều mà cầm bàn tay quấn đầy giẻ của gã lên áp vào gói giấy dầu hẵng còn hơi âm ấm, lúc ấy gã mới giống như giật mình, có chút mờ mịt ngẩng lên hướng đôi mắt trong veo về hướng nàng. Tam nương không tự chủ được bỗng nhớ đến ánh mắt của con chó mực mình từng nuôi khi còn nhỏ, đáng tiếc,khi nó được 5,6 tháng thì mùa khô đến, mùa khô kéo dài đến tận mấy tháng, trong thôn hết tất cả những gì có thể ăn….. từ đó Tam Nương không bao giờ nuôi chó nữa. 
– ” Là màn thầu và thịt khô, đồ thừa thôi nhưng sạch sẽ lắm, chưa ai ăn đâu, thật đấy, ta cũng ăn mà.”
Tam Nương nhỏ giọng giải thích, nàng lại cầm tay hắn mở gói giấy dầu ra để hắn sờ vào mấy chiếc màn thầu và mấy miếng thịt khô.
– “Cám ơn”
Bộ râu rậm của gã nhúc nhích, Tam Nương giật mình rụt tay lại đứng bật dậy chạy vội vào trong tiệm, vành tai nàng nóng bừng sau khi nghe giọng nói trầm khàn lạo xạo như có sỏi nhưng vô cùng nam tính ấy.
Một tháng sau.
Bụng Tam Nương lúc này đã nhô hẳn lên thấy rõ dưới làn váy vải thô, trời cũng đã bắt đầu vào thu, tiệm màn thầu dần đông khách hơn, Tam Nương vừa thu dọn hàng quán xong nhưng cũng chưa đóng cửa hẳn mà còn ngồi tính toán sổ sách, nàng vốn là người cẩn thận lại tiết kiệm, tiệm màn thầu dù nhỏ nhưng chi tiêu cũng có rất nhiều khoản, nàng không muốn mình quên mất lý do tiêu đi dù chỉ một văn tiền, có điều bây giờ bụng nàng cũng đã lớn, Tam Nương không thể tự mình lo hết tất cả công việc được nữa, nàng muốn thuê thêm một người đến phụ việc cho mình nhưng nhìn mấy mẩu bạc vụn trên bàn nàng lại thở dài. 
Tam Nương như mọi khi, đem theo những đồ ăn thừa ở tiệm được gói trong giấy dầu đặt vào chậu gỗ nhỏ, đóng cửa tiệm cẩn thận rồi ra về. Nàng không ở lại trong tiệm, căn tiệm quá nhỏ và bất tiện, chỉ hôm nào mưa quá lớn hay quá mệt mỏi thì nàng mới đành phải ở lại, còn hàng ngày Tam Nương vẫn đi lại giữa ngôi nhà nhỏ của mình trong thôn và tiệm màn thầu dưới trấn, thường thì đầu giờ Dần (3-5h sáng) nàng đã dậy, chuẩn bị bột và nhồi ở nhà xong đến cuối giờ Dần sẽ đem theo thùng bột đó đến cửa tiệm mới nặn màn thầu, rửa rau dưa rồi chế biến, rau dưa cũng đều là nàng tự trồng trong khoảng ruộng sau nhà. Bình thường nàng đều đi và về nhờ xe bò của lão Trương nhà ở đầu thôn, ông ấy cũng thường đem nông sản hoa mầu xuống trấn bán vào buổi sáng, buổi chiều lại nhận chở thuê gạo dầu mắm muối từ dưới trấn lên cho mọi người trong thôn, Tam Nương mỗi tháng lại trả cho ông ấy mấy tiền để đỡ tốn công lẫn thời gian đi bộ, nàng tiết kiệm thì tiết kiệm thật nhưng nàng càng biết quý trọng thời gian và sức khoẻ của bản thân hơn, hơn nữa hiện nay nàng không chỉ có một mình. Có điều mấy hôm nay nhi tử nhà lão Trương cưới tức phụ, lão đều nghỉ ở nhà để lo công việc, Tam Nương cũng không thể bắt lão bỏ công việc để đưa đón mình, dù sao lão cũng chỉ có duy nhất một nhi tử và đời người cũng chỉ thành thân duy nhất một lần, đúng không? Chỉ là lần này Tam Nương lại tự đánh giá cao bản thân, đường từ tiệm trong trấn về đến thôn nhỏ dưới chân núi đi bằng xe bò hết nửa canh giờ là đến nhưng khi đi bằng đôi chân của một thai phụ thì…..
Tam Nương ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xám đen nhưng con đường vẫn ngoằn nghèo không có dấu hiệu của thôn xóm phía trước, quyết định dừng lại ăn xong thì sẽ đi tiếp, nàng đã đi được một canh giờ rồi, chắc có lẽ không lâu nữa sẽ về đến nhà thôi, nhỉ? Tam Nương tuyệt đối không chịu thừa nhận rằng mình đã lạc đường, nàng ngồi trên một thân cây đổ ngang ở ven rừng, đặt chậu gỗ dưới chân, từ từ nhấm nháp màn thầu cùng rau xào. Đột nhiên, Tam Nương thấy tảng đá dưới gốc cây gần đó khẽ động đậy, nàng mở lớn đôi mắt, dụi dụi vài lần rồi nhìn lại, à, hoá ra đó không phải tảng đá mà là một người đang ngồi dưới gốc cây, Tam Nương vốn cũng không quá tò mò thế nhưng lại thấy chiếc gậy kỳ lạ dựng bên cạnh cái người đó, vì vậy…..
…..vì vậy nàng đã làm một chuyện thay đổi cả phần đời còn lại của mình.

Advertisements

About Độc Thường Xuân.

Nữ nhân hút thuốc là lúc nữ nhân đang u buồn, nuốt khói thả sương mang theo ưu thương nhàn nhạt. Nữ nhân uống rượu là lúc nữ nhân đang cô độc, nâng chén hả hê, những thứ nuốt vào chính là chua xót, quạnh vắng của bản thân mình.

Hội những người thích bát quái hô hô ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

tieutinhblog

Welcome to your new home on WordPress.com

Cỏ Ú

"If I got locked away and we lost it all today. Tell me honestly would you still love me the same. If I showed you my flaws if I couldn’t be strong. Tell me honestly would you still love me the same"

BẠCH NHƯỢC

nhà của mình chủ yếu toàn truyện

wangxingguk

❤GOT7💕 💏Jackson 💑 💗Markeu💚 💋HanGukSe💛 💓Yêu Wang💋Thương Cúc💜 "I think u can still have two dream.Because u only live once" 👑Jackson Wang😘

Kevy Kevy

Vào thời điểm bắt đầu, chúng ra đều biết, luôn luôn có một kết thúc 💚

Nại Hà Đình

Bồ Đào mỹ tữu Dạ Quang bôi - Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi - Tuý ngoạ sa trường quân mạc tiếu - Cổ lai chinh chiến kỹ nhân hồi

sakura333blog

MEO MEO~ (*灬Φ x Φ灬)

hư cấu cọ sát

it's all F®ICTION

Vẫn lạc tâm viêm

"Ngàn năm một giấc chiêm bao chỉ vì ngươi một người mà tỉnh"

Strawberries & Dreams

Everything is relative

Nhà của Mun

Blog của một Leon girl.

♥•.ღ°๖ۣۜYÊU ๖ۣۜTINH ๖ۣۜCÁC.ღ°•♥

,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸-( Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸Nhưng khi hoa rơi thì chỉ chờ sự héo úa _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸- _ ) Hết độ rồi hoa mong chờ ai? Hoa trách móc ai? _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸..._ ) Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi! _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸

Secrets of Selena

Tất cả kho báu trên Trái đất không thể nào sánh bằng hạnh phúc gia đình.

The villain

Con người luôn tồn tại mặt tốt và xấu, tựa như hai mặt của một đồng xu.

Vô Danh's Blog

Hội những người lưu manh giả danh trí thức vô danh

Thiên Di

mộng ước pha lê từng mảnh vụn~kỉ niệm thành ảo vọng hư không~kính hoa thủy nguyệt nào hữu ảnh~bỉ ngạn hồng tươi chốn hoàng tuyền

justhappy287

A topnotch WordPress.com site

Thanh Nguyên Các

🌸Draco Dormiens Nunquam Titillandus🌸

%d bloggers like this: